Chương 8: Em sợ anh à?
Tầng một của biệt thự Lệ Thủy Cư bây giờ đã khác hoàn toàn so với lúc tôi rời đi.
Mọi thứ được bày biện, trang trí theo phong cách châu Âu lòe loẹt, diêm dúa, trông vô cùng lạc lõng và chướng mắt. Xem ra sau khi sáng mắt lại, Phó Bạc Ngữ vẫn phải nín nhịn chịu đựng gu thẩm mỹ kỳ quặc này của chị gái tôi.
“Đây là nhà anh, em cứ tự nhiên, không cần phải câu nệ quá đâu.”
“Dạ… u Trần không có nhà ạ?”
Tôi buột miệng hỏi một câu, Phó Bạc Ngữ vừa nghe xong liền quay đầu sang hỏi vặn lại với vẻ đầy dò xét:
“Sao em biết u giúp việc nhà anh họ Trần?”
Tôi giật thót tim, cuống cuồng tìm cách lấp liếm: “Dạ… là do chị gái em kể lại thôi ạ.”
“Ra là thế.”
Phó Bạc Ngữ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại lóe lên một tia trêu chọc đầy ẩn ý: “Tình cảm của hai chị em nhà em tốt thật đấy, chuyện gì cũng kể cho nhau nghe, đúng là đáng ngưỡng mộ.”
Lòng tôi bồn chồn không yên, chỉ biết cười trừ rồi gượng gạo phụ họa theo cho qua chuyện.
Ngờ đâu, anh bỗng nhiên tiến lại gần thêm một bước, khiến tôi giật mình lùi thẳng về phía sau.
“Em sợ anh à?”
“Dạ không…”
“Không sợ sao mỗi lần nói chuyện với anh, em cứ lắp ba lắp bắp thế?”
“Là… thói quen từ nhỏ của em thôi ạ.”
Phó Bạc Ngữ nhướng mày vẻ không tin, nhưng cũng chịu lùi ra xa một chút.
Tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm một hơi thì ngay giây tiếp theo, anh lại đột ngột tiến sát sạt lại gần.
“Này em gái, trước đây ở bên nước ngoài em cũng rụt rè, nhút nhát thế này à?”
Cả tấm lưng tôi đã dán chặt vào bức tường lạnh ngắt sau góc khuất: “Dạ… không phải…”
“Thế thì rõ ràng là em đang sợ anh rồi. Anh có làm gì em đâu mà em phải sợ đến mức này nhỉ?”
Nói rồi, anh rút điện thoại trong túi quần ra, bấm số xoay người đi.
“Vợ ơi?”
“Dạ?”
Tôi buột miệng đáp lại ngay lập tức.
Nhưng vừa thốt ra thành tiếng, tôi mới bàng hoàng nhận ra điện thoại của anh vẫn chưa hề kết nối cuộc gọi. Hóa ra anh chỉ đang giả vờ gọi cho Tô Hà để thử lòng tôi mà thôi.
Tôi vừa xấu hổ vì sự tự luyến của bản thân, vừa hối hận đến xanh mặt vì phản ứng theo bản năng quá nhanh của mình.
Nhưng nhìn bộ dạng Phó Bạc Ngữ vẫn đang thản nhiên chăm chú vào màn hình điện thoại, hình như anh không để ý thấy câu trả lời hớ của tôi. May mắn làm sao…
Chuông điện thoại reo một hồi lâu không có người bắt máy, Phó Bạc Ngữ liền tắt đi, quay sang bảo tôi:
“Để anh đi tìm cho em bộ quần áo sạch để thay nhé, chứ cứ mặc đồ ướt sũng thế này mà cảm lạnh thì phiền phức lắm.”
Nói rồi, anh đi vào trong tủ lấy ra một bộ quần áo đưa cho tôi. Nhìn kỹ, đó chính là bộ đồ cũ mà tôi vô tình để quên ở đây. Tô Hà thế mà lại chưa vứt nó đi sao?
“Đồ này của vợ anh, anh thấy vóc dáng hai đứa cũng tương đương nhau, chắc em mặc vừa đấy.”
“Em cảm ơn.”
Tôi nắm chặt lấy bộ quần áo sạch sẽ trong tay, vội vàng quay người trốn biệt vào phòng tắm.
Lòng tôi lúc này rối như tơ vò. Tôi cúi đầu vốc nước lạnh rửa mặt, cố gắng lau đi những giọt nước mắt tủi hờn vừa chực trào ra.
Thế nhưng, ngay khi tôi vừa tắt nước quay người lại, cánh cửa phòng tắm đột ngột bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Phó Bạc Ngữ lách người bước vào rồi nhanh như cắt khóa chặt cửa lại.
Hơi thở nóng bỏng của anh phả thẳng lên trán tôi. Anh dồn ép tôi vào sát bồn rửa mặt, không cho tôi lấy một con đường lui.
“Anh… anh rể, anh định làm gì thế?”
Tôi hoảng loạn, cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Phó Bạc Ngữ khẽ cười khẩy một tiếng, anh nâng cằm tôi lên, ép tôi phải nhìn thẳng vào mình:
“Tô Mai, em và chị gái em… thực sự giống nhau đến kỳ lạ.”
“Dẫu sao… tụi em cũng là chị em song sinh mà…”
“Ngoại hình thì giống thật đấy, nhưng tính cách thì lại khác một trời một vực.”
Phó Bạc Ngữ ghé sát tai tôi, thì thầm bỡn cợt: “Tô Mai này, anh nghĩ em nên học hỏi chị gái mình nhiều hơn một chút đấy.”
Mấy lời nói mỉa mai của anh như rút cạn chút sức lực cuối cùng của tôi, đâm trúng vào nỗi đau nhạy cảm nhất khiến tôi đứng không vững nữa.
Tôi gượng đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh, giọng điệu vô cùng kiên định:
“Tô Mai là Tô Mai, em không cần và cũng không muốn phải học theo bất kỳ ai cả!”
“Thế à?”
Phó Bạc Ngữ đột ngột nắm chặt lấy hai cổ tay tôi, lực bóp mạnh đến mức da thịt tôi đỏ ửng lên.
“Anh làm cái gì thế? Buông em ra!”
“Anh thấy em cũng có năng khiếu lắm mà, bắt chước một chút chắc cũng đâu có khó khăn gì đối với em nhỉ?”
Anh nhìn tôi đầy chế giễu: “Hay là, em thử học cách chị gái em quyến rũ anh trên giường xem nào?”
“Phó Bạc Ngữ! Anh đừng có quá đáng quá thể như thế!”
Uất ức dâng trào, tôi dồn sức đá mạnh vào chân anh một cái.
Bầu không khí trong phòng tắm đột ngột rơi vào khoảng lặng tĩnh mịch đến đáng sợ, đến mức tiếng thở dồn dập của cả hai cũng nghe rõ mồn một.
Nụ cười cợt nhả trên môi Phó Bạc Ngữ tắt ngấm, khí thế quanh người anh bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, đáng sợ vô cùng.
“Anh cứ tưởng xa nhau có mấy ngày, cái tính khí ngang bướng, thích động tay động chân của em đã biến mất rồi chứ?”
Giọng điệu mỉa mai, chua ngoa của anh vang lên, như muốn xuyên thấu qua tâm can tôi.
Đến lúc này thì tôi hoàn toàn hiểu ra rồi. Phó Bạc Ngữ… anh ấy đã nhận ra tôi từ lâu rồi!
Anh là kiểu người kiêu ngạo, làm sao có chuyện lại đi chủ động bắt chuyện, trêu ghẹo một cô em vợ xa lạ mới gặp lần đầu chứ? Anh cứ cố ý vòng vo, bày trò trêu đùa nãy giờ… chỉ là để chờ tôi tự mình lộ tẩy mà thôi.
“Sao không gọi anh rể nữa đi? Không thích gọi nữa à?”
Tôi mím chặt môi không thốt ra nổi một lời nào, lầm lũi đứng đó như một đứa trẻ phạm lỗi đang cam chịu chờ đợi sự trừng phạt của người lớn sau khi sự thật bị phơi bày.
Tôi vừa mong anh nhận ra mình, nhưng lại vừa sợ hãi vô cùng khi phải đối mặt với anh một cách trần trụi thế này.
Nước mắt tôi lại lã chã rơi xuống, ướt đẫm cả mu bàn tay.
Phó Bạc Ngữ nhìn những giọt nước mắt của tôi, anh thở dài một tiếng, giọng điệu vừa giận dữ vừa xót xa:
“Tô Mai, rốt cuộc em đang ấm ức cái nỗi gì chứ? Chẳng phải chính em… là người đã chủ động bày trò đùa giỡn, bỏ rơi anh trước hay sao?”




Hay
Thích
thích là phải nhích, hẹ hẹ
bộ này kichthich dã man con ngan các bà ạ. nam9 mù mà hơn khối ông tổng tài trong phim ngắn 3 xu tq, vần nhau cả đêm mà sáng dậy kéo quần lên là k nhận ra ai vs ai, còn rước bạn thân nu9 về hú hí cơ, ọe
haha, xem phim mất não mắc mệt lắm chứ. t toàn phải tìm mấy bộ var mặt rồi trùng sinh báo thù để rửa não thôi
t thấy web có mấy bộ gả thay hay nè, nhg eo ơi thík bộ này vl
truyện hay view cao mà có mấy mống cmt zị
truyện hay