Chương 1: Vợ thật sự của Phó Bạc Ngữ đã trở về rồi!
“Cậu chủ ơi, xin cậu bớt giận, bình tĩnh lại một chút đi ạ!”
Tôi vừa bước chân vào biệt thự Lệ Thủy Cư đã nghe thấy tiếng đồ đạc bên trong loảng xoảng bị đập vỡ.
Cưới nhau hai năm rồi, cái tính khí nóng nảy như lửa của Phó Bạc Ngữ vẫn chẳng thay đổi là bao.
“Mợ chủ, may quá, mợ đã về rồi!”
U giúp việc vừa nhìn thấy tôi thì mừng như thấy cứu tinh, cuống cuồng chạy lại.
Lúc này, Phó Bạc Ngữ đang ngồi bên mép giường, gương mặt lạnh tanh, sặc mùi giận dữ. Dưới chân anh là ngổn ngang những mảnh thủy tinh vỡ vụn.
“A Ngữ, có chuyện gì mà anh nổi giận lôi đình thế?”
Tôi bước tới nắm lấy bàn tay anh, dịu dàng lên tiếng dỗ dành.
Vừa cảm nhận được hơi ấm từ tay tôi, Phó Bạc Ngữ liền như đứa trẻ tủi thân, gục đầu dựa sát vào lòng tôi. Đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng ánh nhìn lại vô định, chẳng thể tập trung vào một điểm.
“Vợ ơi, em đi đâu thế?” Giọng anh run lên, vẻ bất an hiện rõ khiến tôi xót xa vô cùng.
“Anh thức dậy không thấy em đâu, hỏi u giúp việc cũng bảo không thấy. Gọi điện cho em thì không liên lạc được. Có phải… em muốn bỏ rơi anh rồi không?”
Tôi biết Phó Bạc Ngữ rất bám vợ, nhưng chẳng ngờ anh lại nhạy cảm đến mức này.
“Làm sao có chuyện đó được? Em đi mua bữa sáng cho anh mà.” Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh, dỗ dành: “Thấy anh đang ngủ say quá nên em không nỡ đánh thức thôi.”
Vừa nói, tôi vừa đưa túi đồ ăn sáng cho u giúp việc bảo mang đi hâm nóng lại.
Lúc này, cơn dỗi hờn của Phó Bạc Ngữ mới dịu xuống đôi chút, anh lí nhí hỏi: “Thế sao anh gọi điện cho em không được?”
“Điện thoại em tối qua quên sạc nên sập nguồn mất rồi. Em thương anh còn không hết, sao mà nỡ bỏ anh đi cho được?”
Dỗ dành thêm vài câu, tôi ghé sát vào khẽ hôn nhẹ lên khóe môi anh: “Ngoan nào, A Ngữ.”
Chiêu này đối với Phó Bạc Ngữ lúc nào cũng hiệu quả tuyệt đối.
Anh hoàn toàn bình tâm lại, cúi đầu lí nhí nhận lỗi với tôi: “Vợ ơi, anh xin lỗi. Tại anh lại không kiểm soát được bản thân rồi.”
“Không sao đâu, em biết A Ngữ vì lo lắng cho em nên mới thế mà.”
Nhìn thấy quầng thâm mờ nhạt dưới mắt anh, tôi xót xa dìu anh nằm xuống giường. Phó Bạc Ngữ mỗi lần phát cáu thường đập phá vô tội vạ, rất dễ tự làm mình bị thương. Tôi cẩn thận kiểm tra một lượt từ đầu đến chân cho anh, may mà lần này người ngợm vẫn lành lặn, không sứt mẻ chỗ nào.
Thực ra, Phó Bạc Ngữ của bây giờ đã ngoan hơn hồi mới cưới rất nhiều rồi.
Ngày đầu tôi mới gả về đây, tính khí anh thất thường đến đáng sợ. Thích là nổi khùng, muốn mắng là mắng, không chọc cho tôi khóc hết nước mắt thì anh chưa chịu dừng tay. Bản tính của anh khi ấy vừa ngang ngược, vừa cố chấp lại thích hành hạ người khác.
“Vợ ơi, em đang nghĩ gì thế?”
Phó Bạc Ngữ nằm bên cạnh chợt nhận ra tôi đang lơ đãng, anh đưa tay véo nhẹ vào eo tôi một cái, rồi tò mò lẩm bẩm: “Hình như dạo này em béo lên thì phải?”
“Béo một chút mới tốt chứ, ôm mới êm tay.”
Tôi rúc sâu vào lòng anh, chợt nghĩ đến điều gì đó liền ngập ngừng hỏi khẽ: “A Ngữ này, nếu sau này anh phát hiện ra em lừa dối anh… thì anh sẽ thế nào?”
Phó Bạc Ngữ vốn là người nhanh mồm nhanh miệng, vậy mà lần này anh lại im lặng rất lâu, dường như đang suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc.
“Vợ ơi, anh nói thật cho em nghe nhé. Cả đời này anh ghét nhất là bị phản bội và dối lừa. Nếu có kẻ dám lừa anh, anh sẽ bắt kẻ đó phải trả giá đắt gấp ngàn lần.”
“Nhưng… nếu đối phương chủ động tự thú, biết đâu anh cũng sẽ rộng lượng mà tha thứ cho người ta.”
Tôi quá hiểu tính Phó Bạc Ngữ. Anh là kẻ cố chấp, trong mắt không bao giờ chứa nổi một hạt cát.
Lời anh vừa dứt, tôi chợt thấy lạnh toát cả người, vội ôm chặt lấy anh để che giấu sự hoảng loạn.
“Vợ ơi, em có tâm sự gì à? Cứ nói với anh đi, hai vợ chồng mình cùng giải quyết.”
Phó Bạc Ngữ cúi xuống hôn chùn chụt lên má tôi, bộ dạng quấn quýt chỉ hận không thể dính chặt lấy tôi cả ngày.
Sống chung hai năm, giữa chúng tôi từ lâu đã có sợi dây thần giao cách cảm. Anh cảm nhận được tôi đang có tâm sự, nhưng chuyện này tôi tuyệt đối không thể hé răng.
Bởi vì… cô vợ thật sự của Phó Bạc Ngữ đã trở về rồi.
Kẻ giả mạo là tôi đây, có lẽ đã đến lúc phải thu dọn hành lý rút lui rồi.
Vợ chính thức của Phó Bạc Ngữ tên là Tô Hà.
Còn tôi tên là Tô Mai, em gái song sinh của chị ấy.
Hai chị em chúng tôi giống nhau như hai giọt nước đúc từ một khuôn, nếu không phải người cực kỳ thân thiết thì nhìn qua chẳng thể nào phân biệt nổi.
Khác với Tô Hà từ nhỏ đã được sống trong nhung lụa, tôi vừa lọt lòng đã bị bố mẹ gửi về quê cho người ta nuôi dưỡng. Mãi đến năm mười tuổi, tôi mới được đón ngược trở lại nhà họ Tô.
Trước ngày đó, tôi vẫn luôn nghĩ mình là một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp. Đến khi được đón đi, nhìn thấy người cha ruột thịt và chị gái song sinh của mình, tôi mới ngỡ ngàng. Nhưng lúc ấy, biểu cảm của họ nhìn tôi lạ lẫm lắm, cứ như đang có nỗi khổ tâm gì khó nói.
Khi đó tôi còn ngây thơ, chỉ nghĩ chắc do xa cách quá lâu nên mọi người chưa quen thuộc, thế là tôi ra sức học cách lấy lòng, cố gắng gần gũi với họ.
Cho đến năm mười tám tuổi, Tô Hà cãi nhau to với tôi chỉ vì chuyện tổ chức lễ trưởng thành.
Chị ấy chỉ thẳng tay vào mặt tôi mà mắng chửi thậm tệ: “Sao mày không chết dí ở xó quê nào luôn đi? Mày chỉ là con nhỏ nhà quê thô kệch, lấy tư cách gì đòi tổ chức lễ trưởng thành linh đình ngang hàng với tao?”
“Cái đồ khắc tinh hại người! Mày về đây chỉ có nước làm hại chết cả nhà họ Tô này thôi. Bố chỉ mong mày c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi ở ngoài kia cho khuất mắt, sao mày còn vác mặt về đây làm gì?”
Tôi uất ức khóc nghẹn: “Em cũng là con của bố mẹ, là em gái ruột của chị mà, sao chị lại có thể đối xử với em như thế?”
“Mày là cái chổi quét nhà, là vận xui của nhà này! Năm đó bố cố tình vứt mày về quê đấy chứ tốt đẹp gì, tao thèm vào nhận đứa em gái như mày!”
“Không đúng! Chị nói bậy!”
Trong lúc hai chị em giằng co cãi vã, tôi vô tình đẩy mạnh một cái khiến Tô Hà ngã nhào xuống sông. Trận ngã nước đó khiến chị ấy lên cơn sốt cao li bì mấy ngày liền, biến chứng thành tràn dịch màng phổi, suýt chút nữa là mất mạng.
Vì chuyện đó, tôi bị bố phạt nhốt trong phòng biệt giam suốt một tuần trời.
Cũng kể từ đó, bố gắn luôn cho tôi cái mác “lòng dạ độc ác”, ngày càng ghẻ lạnh đứa con gái này. Tính tôi vốn dĩ đã hướng nội, lại không khéo ăn khéo nói nên ngay cả đám người hầu trong nhà cũng coi thường, bắt nạt tôi.
Tất cả những gì tôi có trong ngôi nhà ấy chỉ là một gian phòng kho nhỏ hẹp, ẩm thấp ở phía góc sân sau.
Tôi vẫn nhớ như in lời mẹ rướm nước mắt nói với bố năm đó: “Xem ra lời ông thầy bói nói là thật rồi, con bé này khắc mệnh với cả nhà mình.”
Bố lạnh lùng đáp lại: “Sau này cứ nhốt nó ở sân sau mà nuôi, đừng cho nó vác mặt ra ngoài bôi tro trát trấu vào mặt gia đình này nữa.”
Mẹ tôi thở dài nhìn vào góc sân: “Ông nhà này, ông bảo sao số nó dai thế, vậy mà vẫn còn sống được hả trời?”




One thought on “🔥 HOT FULL Cưng Chiều Cô Vợ Thế Thân”