Chương 12: Phó Bạc Ngữ, cảm ơn anh
Vào tháng thứ hai sau khi Tô Hà gả về nhà họ Hạ, tôi vô tình chạm mặt chị ta ở một trung tâm thương mại sầm uất.
Giây phút chị ta tháo chiếc khẩu trang xuống, tôi giật mình suýt chút nữa là không nhận ra nổi chị gái mình. Lúc này trông Tô Hà vô cùng tiều tụy, thảm hại, gương mặt ngang dọc những vết bầm tím bầm xanh. Nhìn qua là biết ngay đó là dấu vết của những trận đòn roi, bạo hành dã man.
Có lẽ ngày hôm đó, nếu Phó Bạc Ngữ không kịp thời xuất hiện cứu tôi, thì kẻ phải sống dở cết dở dưới tay lão già bạo lực kia chính là tôi. Kết cục bi thảm ngày hôm nay hoàn toàn là do chị ta tự làm tự chịu, gieo gió gặt bão mà thôi, chẳng đáng để nhận lấy một sự thương hại nào.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt Tô Hà đỏ sọc lên vì ghen ghét. Chị ta lao đến thô bạo túm lấy tóc tôi, ấn mạnh tôi vào bức tường đá lạnh ngắt:
“Bây giờ mày sống sung sướng, thảnh thơi quá nhỉ, Tô Mai?!”
“Tại sao tao lại phải rơi vào cái vũng bùn dơ bẩn này, còn mày thì lại được người ta nâng niu, cưng chiều như trứng mỏng hả? Tô Mai, tất cả là tại mày! Chính mày đã cướp đi tất cả những gì vốn dĩ phải thuộc về tao!”
Xung quanh bắt đầu có rất nhiều người kéo đến vây xem, họ chỉ trỏ, xì xào bàn tán chỉ trỏ vào chúng tôi. Tôi cố nén đau, ra sức vùng vẫy để thoát khỏi bàn tay điên loạn của chị ta:
“Năm đó, chính cô chê bai Phó Bạc Ngữ là kẻ mù lòa tàn phế, nhẫn tâm ép tôi phải gả thay, còn bản thân cô thì ôm tiền cùng nhân tình cao chạy xa bay ra nước ngoài hưởng lạc. Đến khi gã nhân tình kia phá sản, cô đá bay gã rồi lật đật mò về nước để tiếp tục đòi làm bà chủ nhà họ Phó.”
Tôi dằn mạnh tay chị ta ra, hét lớn:
“Bố mẹ thiên vị cô, vì cô mà hết lần này đến lần khác hy sinh cuộc đời tôi, người họ thực sự thương yêu chỉ có cô thôi! Tô Hà à, là do lòng tham của cô quá vô đáy, cái gì tốt trên đời này cô cũng muốn vơ vét hết vào mình!”
“Mày câm miệng lại cho tao! Phó Bạc Ngữ là vị hôn phu của tao, người có hôn ước chính thức với anh ấy là tao! Mày chỉ là một con hầu giả mạo dơ bẩn! Mày nợ tao, đáng lẽ mày phải làm trâu làm ngựa cho tao cả đời mới đúng!”
Tô Hà gào thét như một con thú dữ mất trí: “Tô Mai, mày hại tao ra nông nỗi này, tao quyết không để mày được sống yên thân đâu! Mày chết đi!”
Trong lúc hai bên giằng co xô đẩy kịch liệt, tôi bị mất đà, cả người lăn lông lốc từ trên bậc cầu thang cao vút của trung tâm thương mại xuống đất.
Khoảnh khắc cơ thể va đập mạnh dội lên từng hồi, tôi bỗng chợt nhớ về cảnh tượng năm xưa khi lỡ tay đẩy Tô Hà xuống nước. Trong cơn đau đớn dữ dội ập đến trước khi lịm đi, điều đầu tiên tôi cảm nhận được lại là một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
Đến nước này rồi, coi như tôi đã trả sạch nợ nần cho chị ta.
May mắn là những người có mặt ở hiện trường hôm đó đã kịp thời gọi xe cấp cứu 120, nếu không thì tính mạng tôi lành ít dữ nhiều rồi.
Lúc tôi lờ mờ tỉnh lại, đập vào mắt là gương mặt phờ phạc, lo lắng tột cùng của Phó Bạc Ngữ đang túc trực bên giường bệnh. Anh vội vã gọi bác sĩ vào kiểm tra cho tôi. Sau một hồi thăm khám kỹ lưỡng, bác sĩ thông báo tôi đã hoàn toàn qua cơn nguy kịch. Có điều, phần xương cẳng chân của tôi bị gãy, vùng eo cũng phải quấn băng cố định chằng chịt, phải nằm yên tĩnh dưỡng thương vài tháng trời mới mong đi lại được.
Tôi thều thào nhìn anh: “Em cứ ngỡ… mình không còn cơ hội gặp lại anh nữa rồi.”
“Phỉ phỉ phỉ, em đừng nói mấy lời xui xẻo đó!” Phó Bạc Ngữ đỏ hoe mắt, cuống quýt dỗ dành: “Sau này anh sẽ chăm sóc em thật tốt, cả đời này quyết không bao giờ để em xảy ra bất kỳ chuyện gì nữa.”
Trong những ngày hôn mê man man mác mác, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng anh khóc thầm bên tai. Chắc là anh đã sợ hãi đến mất ăn mất ngủ.
Tôi mỉm cười, yếu ớt nắm lấy bàn tay to lớn của anh: “Phó Bạc Ngữ…”
“Anh đây, anh nghe đây em.”
“Thật tốt quá… khi vừa mở mắt ra là đã thấy anh ở bên cạnh.”
Ánh mắt Phó Bạc Ngữ bỗng chốc trở nên lạnh lùng, cương quyết: “Vợ ơi, lần này anh quyết không bao giờ tha thứ cho Tô Hà nữa đâu.”
“Vâng, cứ để pháp luật trừng trị cô ta đi anh.”
Phó Bạc Ngữ đã đích thân đến trung tâm thương mại trích xuất toàn bộ camera làm bằng chứng, dứt khoát khởi kiện Tô Hà ra tòa vì tội cố ý gây thương tích nghiêm trọng.
Trong thời gian tôi nằm viện dưỡng thương, bố mẹ tôi đột ngột tìm đến thăm. Trên tay họ lỉnh kỉnh xách nách mang đủ thứ giỏ trái cây tươi ngon.
Phó Bạc Ngữ đứng bên cạnh khẽ hỏi tôi: “Có cần anh đuổi họ ra ngoài không?”
Tôi thở dài: “Thôi, cứ để họ vào đi anh.”
Lúc này, băng y tế ở eo tôi đã được tháo bỏ, nhưng chân vẫn chưa thể cử động bình thường, đi đâu cũng phải phụ thuộc vào chiếc xe lăng.
Bố tôi bước vào phòng, ái ngại nhìn tôi: “Tiểu Mai… con đã đỡ hơn chút nào chưa con?”
Mới có mấy tháng không gặp mà trông cả bố lẫn mẹ tôi đều già sọm đi trông thấy. Vẻ ân cần, quan tâm gượng gạo trên gương mặt họ sao mà xa lạ, giả tạo đến thế. Họ vẫn nghĩ tôi là đứa con gái ngu ngốc, dễ dàng bị dắt mũi bởi mấy câu dỗ ngọt như ngày xưa hay sao?
Tôi lạnh lùng liếc nhìn họ một cái, im lặng không buồn đáp lời.
Bố tôi thấy không khí ngột ngạt liền vội vàng lấy lòng, lục lọi trong giỏ đồ ra mấy quả xoài: “Tiểu Mai à, bố nhớ con thích ăn xoài nhất nên đã đặc biệt chọn mua mấy quả xoài vàng ươm, to tròn căng mọng này cho con tẩm bổ đây này.”
Nhìn những quả xoài chín vàng ngon lành trên tay ông ấy, lòng tôi chợt dâng lên một sự cay đắng tột cùng. Trớ trêu thay, loại trái cây duy nhất mà tôi bị dị ứng nghiêm trọng và ghét cay ghét đắng từ nhỏ đến lớn… chính là quả xoài.
“Bố mẹ đột ngột tỏ ra quan tâm đến tôi như thế này, mục đích cuối cùng là muốn tôi viết đơn bãi nại, tha thứ cho Tô Hà có đúng không?”
Bị tôi nói trúng tim đen, bố tôi sượng sùng sờ sờ mũi, gượng cười: “Vẫn… vẫn là Tiểu Mai nhà mình hiểu chuyện nhất. Hôm nay bố mẹ đến đây quả thực là có chút chuyện muốn thương lượng với con.”
Mẹ tôi đứng bên cạnh vốn chịu không nổi cái bộ dạng ấp úng của chồng, liền sấn sổ giành lời: “Chị gái con từ nhỏ đến lớn thân thể vốn dĩ yếu ớt, lá ngọc cành vàng chưa từng phải chịu khổ bao giờ. Nếu lần này nó thực sự bị tòa tuyên án đi tù, thì cả cuộc đời tương lai phía trước của nó coi như tiêu đời nhà ma rồi! Con mau chóng rút đơn kiện lại đi!”
Tôi cười lạnh: “Nếu tôi quyết không rút đơn thì sao?”
Mẹ tôi lập tức thay đổi thái độ, sừng sỏ quát: “Đây là cái nợ mà con nợ chị con từ kiếp trước đấy! Chuyện này chỉ cần con gật đầu mở miệng một câu là xong xuôi hết cả, có gì khó khăn đâu mà con cứ phải làm mình làm mẩy? Chị em ruột thịt trong nhà với nhau, hà cớ gì con cứ phải so đo tính toán, dồn chị con vào đường cùng như thế?!”
“Cùng một cái lý do ‘nợ nần’ vớ vẩn ấy, các người dùng suốt mười mấy năm nay vẫn chưa thấy đủ hay sao?!”
Tôi tức giận đến mức lồng ngực phập phồng đau nhói, ho lên sù sụ: “Tô Hà ngày hôm nay ra nông nỗi này là do cô ta tự làm tự chịu, là do sự nuông chiều vô lối của hai người hại hại chết cô ta! Giờ cô ta có sống hay chết cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa cả! Cầm đống xoài của các người… rồi cút ngay đi cho tôi!”
Phó Bạc Ngữ thấy tôi ho sặc sụa thì xót xa khôn xiết. Anh giận giữ giật phắt giỏ trái cây trên tay bố tôi ném thẳng ra ngoài cửa, lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách:
“Làm cha làm mẹ kiểu gì mà ngay cả việc con gái ruột của mình bị dị ứng nghiêm trọng với xoài cũng không biết? Hai người hoàn toàn không xứng đáng làm cha mẹ của Tiểu Mai! Cút ngay lập tức trước khi tôi gọi bảo vệ lôi cổ ra ngoài!”
Sau khi hai người họ lật đật chạy mất, Phó Bạc Ngữ vội vàng ôm lấy tôi vào lòng vỗ về: “Vợ ơi, em đừng buồn nữa nhé, dẫu thế giới có quay lưng lại thì vẫn luôn có anh ở bên cạnh em mà.”
Tôi vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của anh, khẽ thì thầm trong nước mắt: “Giờ em chỉ còn lại mỗi mình anh thôi…”
Vào những năm tháng tuổi thơ tăm tối, khi tôi khát khao nhận được sự quan tâm, yêu thương nhất từ cha mẹ, thì trong mắt họ chỉ có duy nhất hình bóng của chị gái. Giờ đây khi tôi đã hoàn toàn chết tâm, không cần đến thứ tình cảm giả tạo ấy nữa, họ lại tìm đến bám víu lấy tôi. Mà nực cười thay, lần nào xuất hiện cũng là vì muốn bảo vệ cho chị gái tôi.
Nếu đã ghét bỏ tôi đến nhường ấy, thì năm đó… các người sinh tôi ra trên đời này để làm gì cơ chứ?
Họ là những người lần đầu tiên được làm cha làm mẹ, nhưng trước đó, chẳng phải họ cũng từng là những đứa trẻ, từng là con cái của người khác hay sao? Đáng lẽ ra họ phải là người hiểu rõ nhất một đứa trẻ mong muốn điều gì từ cha mẹ mình chứ. Hoặc giả là họ thừa biết, chỉ là họ tiếc rẻ, không muốn tốn công tốn sức bận tâm đến một đứa con gả thay như tôi mà thôi.
Nếm trải thất vọng quá nhiều rồi, lòng tôi cũng chẳng còn mảy may chút kỳ vọng nào nữa.
Sau đó không lâu, tòa án tuyên án Tô Hà lĩnh mức án ba năm tù giam vì tội cố ý gây thương tích cho người khác. Chị ta chính thức bị áp giải vào nhà lao để trả giá cho tội lỗi của mình. Kể từ ngày đó, những người nhà họ Tô cũng hoàn toàn biến mất tăm khỏi cuộc đời yên bình của tôi.
Vào một ngày xuân ấm áp, khi vết thương trên chân tôi đã hồi phục hoàn toàn, tôi cùng Phó Bạc Ngữ thong thả dạo bước trên những con phố quen thuộc.
Thật tình cờ làm sao, chúng tôi lại một lần nữa bắt gặp gia đình ba người ấm áp mà tôi từng đứng nhìn trộm bên ngoài cửa sổ nhà hàng năm xưa. Ba người họ vẫn nắm tay nhau hạnh phúc dạo phố như cũ, nụ cười rạng rỡ của cô bé con lúc này còn ấm áp, tỏa nắng hơn cả ánh mặt trời mùa xuân.
Chỉ cần đứng từ xa ngắm nhìn họ, khóe miệng tôi cũng bất giác cong lên một nụ cười an yên.
Phó Bạc Ngữ dường như thấu hiểu hết mọi suy nghĩ, tâm tư trong lòng tôi. Anh khẽ siết nhẹ bàn tay tôi, dịu dàng an ủi:
“Sau này khi hai đứa mình có con, anh hứa nhất định sẽ dành cho con của chúng ta một tình yêu thương trọn vẹn, ấm áp nhất trên đời.”
Trải qua ngần ấy giông bão của cuộc đời, tôi của hiện tại đã sớm buông bỏ hết những oán hận của quá khứ. Thế nhưng, điều đó cũng không thể ngăn cản được cái tính tinh nghịch, thích trêu chọc Phó Bạc Ngữ của tôi trỗi dậy:
“Này… có phải anh đang chủ động ‘gợi ý’ chuyện sinh con với em đấy phỏng?”
“…”
Đôi má Phó Bạc Ngữ bỗng chốc đỏ ửng lên, anh hắng giọng lúng túng: “Vợ này… anh đang nghiêm túc nói chuyện tương lai đấy nhé.”
“Thì em cũng đang cực kỳ nghiêm túc hỏi anh mà lị.”
“Kìa… chúng ta đang đứng ở ngoài đường đấy.”
Nhìn thấy hai vành tai anh đỏ ửng lên vì ngượng ngùng, tôi phì cười hạnh phúc, nhón chân lên khẽ véo tai anh một cái tinh nghịch: “Ôi dào, tai anh nóng hổi lên rồi kìa.”
“Chỉ có em là nghịch ngợm thôi.” Phó Bạc Ngữ bất lực nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự cưng chiều ngọt ngào. Vì sợ tôi đi đứng chưa vững bị ngã, anh vội vàng đưa vòng tay ấm áp ôm lấy eo tôi thật chặt.
Từng chi tiết nhỏ nhặt, từng sự quan tâm âm thầm chu đáo ấy của anh đều khiến trái tim tôi tràn ngập mật ngọt.
Tôi tựa đầu vào vai anh, khẽ thì thầm từ tận đáy lòng:
“Phó Bạc Ngữ, cảm ơn anh… cảm ơn anh đã đến và tự tay gieo mầm, vun đắp nên những hy vọng tươi đẹp từ đống tro tàn đổ nát của cuộc đời em.”
Phó Bạc Ngữ khẽ hôn lên trán tôi, khàn giọng đáp:
“Người phải nói lời cảm ơn là anh mới đúng. Cảm ơn em vì đã không từ bỏ một kẻ tồi tệ, mù lòa như anh ngày đó, cảm ơn em vì đã luôn dùng sự chân thành nhất để đối xử với anh.”
Gặp gỡ nhau trên đời này có thể là do ý trời sắp đặt, nhưng để yêu nhau, bảo bọc cho nhau suốt đời suốt kiếp lại là sự lựa chọn của chính chúng ta.
Cảm ơn anh vì đã xuất hiện, và bừng sáng cả cuộc đời tăm tối của em.
– HẾT –




Hay
Thích
thích là phải nhích, hẹ hẹ
bộ này kichthich dã man con ngan các bà ạ. nam9 mù mà hơn khối ông tổng tài trong phim ngắn 3 xu tq, vần nhau cả đêm mà sáng dậy kéo quần lên là k nhận ra ai vs ai, còn rước bạn thân nu9 về hú hí cơ, ọe
haha, xem phim mất não mắc mệt lắm chứ. t toàn phải tìm mấy bộ var mặt rồi trùng sinh báo thù để rửa não thôi
t thấy web có mấy bộ gả thay hay nè, nhg eo ơi thík bộ này vl
truyện hay view cao mà có mấy mống cmt zị
truyện hay