Chương 7: Muốn gả thì để Tô Hà tự đi mà gả!
“Hôm nay mày cố tình đúng không?”
Phó Bạc Ngữ vừa có điện thoại công việc nên phải rời đi trước, để Tô Hà ở lại nhà họ Tô. Anh vừa đi khuất, chị ta đã hầm hầm tiến lại gần, thẳng tay giáng xuống mặt tôi một cái tát nảy đom đóm mắt.
Tôi loạng choạng ngã nhào xuống đất, đầu óc choáng váng, một bên má nóng rát, đau buốt.
Thực ra, ngay từ khoảnh khắc tôi cố ý ném đá xuống ao để thu hút sự chú ý của Phó Bạc Ngữ, tôi đã thừa biết mình sẽ phải nhận lấy cái kết này.
“Tô Mai, mày quên sạch những gì mày đã hứa với tao rồi à?”
Tôi ôm lấy một bên má, lí nhí đáp: “Em chỉ muốn được gặp lại anh ấy một lần thôi.”
Tô Hà ngồi xổm xuống, thô bạo túm lấy tóc tôi giật ngược ra sau, rít qua kẽ răng:
“Gặp rồi đấy, mày đã vừa lòng hả dạ chưa? Mày có biết suýt chút nữa là mày hại chết tao rồi không?”
“Nếu chị đã sợ bị lộ tẩy đến thế, thì ngày xưa sao còn ép tôi phải gả thay chị?”
“Tô Mai! Mày dám lên giọng thách thức tao đấy à? Trong bụng tao bây giờ đã mang thai giọt máu của Phó Bạc Ngữ rồi, mày lấy cái thá gì mà đòi so bì với tao?”
Chị ta buông tóc tôi ra, phủi phủi tay rồi quay sang bố mẹ đang đứng cạnh: “Cái nhà này không thể chứa nổi nó nữa rồi. Bố, mẹ, cứ làm theo kế hoạch lần trước con nói đi.”
Tô Hà vừa điệu đà vuốt ve chiếc bụng phẳng lì vừa kiêu hãnh bước đi.
Mẹ tôi đứng bên cạnh thở dài, khinh bỉ nhìn tôi: “Cái con ranh này đúng là từ nhỏ dã tâm đã độc địa không ai bằng.”
Bố tôi cũng hậm hực bồi thêm: “Chị con nói đúng đấy. Cứ để con ôn thần này ở lại nhà họ Tô, không khéo có ngày nó báo hại cả gia đình này tán gia bại sản.”
Bố mẹ tôi kẻ tung người hứng, không tiếc lời sỉ vả đứa con gái ruột này, coi tôi như một thứ rác rưởi bẩn thỉu, dìm danh dự của tôi xuống tận đáy bùn.
“Bố mẹ đã nhắm cho con một mối hôn sự rồi. Đó là lão Hạ Khải, người từng hợp tác làm ăn với nhà mình. Cuối tháng này con cứ thế mà gả qua bên đó.”
“Tại sao chứ?!”
Cơn uất hận dâng trào, tôi vớ ngay chiếc bình gốm cổ mà bố tôi nâng niu nhất trên kệ ném mạnh xuống đất. Tiếng choang chói tai vang lên, chiếc bình vỡ tan tành.
Sự cam chịu, uất ức tích tụ suốt bao năm qua giờ đây như một con thú dữ xé toạc xiềng xích, gầm rú điên cuồng trong lồng ngực tôi.
“Bố! Lão Hạ đó đã ly hôn tận ba lần, tuổi đời còn lớn hơn cả bố nữa! Bố vì muốn giữ yên ổn cho chị ta mà nhẫn tâm đẩy con vào hố lửa, chà đạp cuộc đời con như thế sao? Con cũng là con ruột do bố mẹ sinh ra mà!”
“Bố mẹ muốn con thay chị gả vào nhà họ Phó chịu khổ, con gả rồi! Phó Bạc Ngữ sáng mắt, chị ấy ép con phải trả lại vị trí, con cũng ngoan ngoãn nghe theo rồi! Tại sao… tại sao bố mẹ vẫn đối xử với con tàn nhẫn, cạn tình cạn nghĩa như vậy?”
Tôi vốn là đứa con gái lầm lũi, bảo gì nghe nấy bấy lâu nay. Lần đầu tiên thấy tôi nổi giận lôi đình, trong mắt họ lại hóa thành sự hỗn xược, láo xược không thể dung thứ.
“Tô Mai, mày phản rồi, to gan lớn mật rồi đúng không?!” Bố tôi run rẩy chỉ thẳng tay vào mặt tôi mắng nhiếc. “Năm đó mày suýt chút nữa đã hại chết chị gái mày, giờ có bắt mày chịu khổ thế nào cũng là đáng đời mày thôi! Cho mày biết, hai năm qua mày được sống sung sướng như bà hoàng ở nhà họ Phó, ăn ngon mặc đẹp, mày còn đòi hỏi cái gì nữa?”
“Cái đồ bất hiếu này, mày muốn chọc cho bố mẹ tức chết mới vừa lòng hả?!”
Tôi gạt nước mắt, hét lớn: “Muốn gả thì để Tô Hà tự đi mà gả! Con thà chết chứ quyết không lấy lão già đó!”
Nói xong, tôi bất chấp tất cả, cắm đầu chạy phăng phăng ra khỏi nhà.
Ngoài trời bỗng đổ mưa như trút nước. Những giọt mưa lạnh ngắt xối xả táp vào mặt, thế giới nội tâm của tôi cũng hoàn toàn sụp đổ theo cơn mưa tầm tã ấy.
Tôi chạy mệt lả, dừng chân lại bên cạnh cửa sổ kính của một nhà hàng sầm uất ven đường.
Bên trong lớp kính ấm áp, một gia đình ba người đang quây quần bên nhau vô cùng hạnh phúc. Cô bé gái nhỏ xinh xắn đang đội chiếc mũ sinh nhật, hai tay nâng niu chiếc bánh kem nhỏ. Bố mẹ cô bé ngồi hai bên, ánh mắt tràn ngập yêu thương cùng con gái thổi nến.
Chị gái tôi… chính là cô công chúa nhỏ được nuông chiều, bảo bọc từ bé đến lớn giống như cô bé kia vậy.
Còn tôi, từ nhỏ đến lớn luôn là kẻ phải nép mình trong góc tối lạnh lẽo, thèm thuồng nhìn trộm hạnh phúc của người khác.
Chỉ cách nhau một tấm kính mỏng manh mà số phận lại rẽ hai ngả hoàn toàn khác biệt. Một người là lá ngọc cành vàng được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa; còn một người lại bị ghẻ lạnh, vứt bỏ chẳng khác nào cọng rác ngoài đường.
Tôi thật sự ghen tị với chị ta đến phát điên…
Bỗng nhiên, trên đầu tôi có một chiếc ô đen xuất hiện, lặng lẽ che khuất cả bầu trời mưa xối xả, mang lại một chút ấm áp nhỏ nhoi cho thế giới đổ nát của tôi.
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Chẳng phải… anh ấy đã rời đi rồi sao?
“Mặt em làm sao thế này?”
Phó Bạc Ngữ khẽ cau mày, nhìn chằm chằm vào một bên má tôi.
Tôi theo bản năng đưa tay lên sờ má mình, giờ mới cảm nhận được cơn đau buốt nhức nhối đang âm ỉ truyền đến.
“Em… bị người ta đánh.”
“Xem ra người nhà em không mấy chào đón món quà bất ngờ mà em dành tặng cho họ nhỉ.”
Anh thông minh như thế, chỉ cần nhìn qua bầu không khí ngột ngạt trên bàn ăn lúc nãy là đủ hiểu ra mọi chuyện rồi.
Tôi cúi đầu, giọng khản đặc: “Anh quay lại đây… để đón chị tôi à?”
“Không phải.”
Nói rồi, Phó Bạc Ngữ thản nhiên nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi, kéo tôi lên xe rồi chạy thẳng về hướng biệt thự Lệ Thủy Cư.
Hóa ra, người anh quay lại tìm… chính là tôi sao?




Hay
Thích
thích là phải nhích, hẹ hẹ
bộ này kichthich dã man con ngan các bà ạ. nam9 mù mà hơn khối ông tổng tài trong phim ngắn 3 xu tq, vần nhau cả đêm mà sáng dậy kéo quần lên là k nhận ra ai vs ai, còn rước bạn thân nu9 về hú hí cơ, ọe
haha, xem phim mất não mắc mệt lắm chứ. t toàn phải tìm mấy bộ var mặt rồi trùng sinh báo thù để rửa não thôi
t thấy web có mấy bộ gả thay hay nè, nhg eo ơi thík bộ này vl
truyện hay view cao mà có mấy mống cmt zị
truyện hay