🔥 HOT FULL Nhặt Được Bố Cho Con

Truyện Ngôn tình hài hước, ngôn tình sủng, gương vỡ lại lành - Truyện Nhặt Được Bố Cho Con – Yokopod

Chương 12 : Bí mật động trời ở viện dưỡng lão

Sáng hôm sau, Lộ Ngôn Xuyên dậy thật sớm để tháp tùng tôi đến viện dưỡng lão. Ban đầu tôi cứ đinh ninh với cái tính khí cuồng công việc, xem công ty là nhà của anh thì chắc chắn anh sẽ tìm cớ từ chối khéo, hoặc lấy lý do bận rộn để né tránh. Thế nhưng, đến lần thứ ba tôi lén lút liếc mắt dò xét anh, anh bỗng ngẩng đầu lên, chạm thẳng vào ánh mắt tôi bằng vẻ điềm tĩnh: – Cái dự án thí nghiệm trước của bọn anh vừa nghiệm thu xong rồi, dạo này anh đang rảnh, không có việc gì bận cả.

Tôi không kìm được bờ môi đang cong lên, khẽ mỉm cười: – Vâng, cảm ơn anh nhé. – Đã là vợ chồng hợp pháp với nhau rồi, em không cần phải khách sáo như người ngoài thế đâu. – Dạ, em biết rồi. – Tôi đáp lý nhí, một dòng nước ấm áp, ngọt ngào bất chợt dâng lên trong lòng.

Tôi đánh liều chủ động vươn tay ra khoác lấy cánh tay anh, lập tức cảm nhận được cơ thể của Lộ Ngôn Xuyên khẽ cứng đờ lại trong tích tắc. – Em mang thai tháng lớn rồi, đi lại hơi vướng víu, chóng mặt, cho em vịn anh một chút nhé. – Cái cớ hoàn hảo và cực kỳ chính đáng này của tôi khiến anh có muốn từ chối cũng chịu chết.

Ngay giây tiếp theo, anh liền thể hiện sự ga lăng bằng cách tự động nhấc luôn chiếc túi xách đang đeo trên vai tôi sang vai mình. Khóe môi tôi lại vô thức cong lên, nụ cười hạnh phúc lan nhanh từ khuôn mặt vào tận tim.

Thế nhưng, khi vừa đặt chân đến viện dưỡng lão và nhìn thấy vị bác sĩ điều trị bước ra, lòng tôi bỗng chốc dâng lên một nỗi bất an, bồn chồn khó tả. Lộ Ngôn Xuyên khẽ nghiêng đầu nhìn sang tôi, rồi bất thình lình, anh vươn bàn tay lớn ra nắm chặt lấy tay tôi. Bàn tay anh khô ráo, dày dặn và ấm áp một cách lạ lùng, như một liều thuốc định thần khiến trái tim đang đập loạn nhịp của tôi dần dần bình tĩnh trở lại.

– Cô Giang này, tôi là người thực tế nên cũng không thích nói vòng vo tam quốc làm gì, có chuyện gì tôi xin phép được đi thẳng vào vấn đề luôn nhé. – Bác sĩ nghiêm túc mở lời. Tôi quay sang liếc nhìn Lộ Ngôn Xuyên một cái, thấy anh gật đầu khích lệ, tôi mới quay lại đáp: – Dạ vâng, bác sĩ cứ nói thẳng đi ạ.

– Chuyện là thế này, trong suốt quá trình theo dõi và điều trị cho mẹ cô, chúng tôi phát hiện ra căn nguyên phát bệnh của bà có lẽ không đơn giản như những gì cô đã cung cấp trước đây — tức là không chỉ dừng lại ở cú sốc sau sự ra đi đột ngột của bố cô. Thông qua các buổi can thiệp tâm lý chuyên sâu, chúng tôi nhận thấy bệnh tình của bác gái có khả năng cao là bắt nguồn từ một mối tơ vò, một vết thương lòng liên quan đến chuyện tình cảm trong quá khứ. Vì vậy, chúng tôi rất cần cô phối hợp để xác minh rõ nguyên nhân này, có như vậy thì mới bốc thuốc đúng bệnh, điều trị đúng hướng được.

Tôi nhíu chặt lông mày, cam đoan: – Nhưng trong ký ức từ nhỏ đến lớn của tôi, tình cảm giữa bố và mẹ tôi luôn cực kỳ mặn nồng, họ chưa từng cãi vã hay có bất kỳ mâu thuẫn tình cảm nào cả. Tuy nhiên, nếu phía bệnh viện cần thông tin gì để hỗ trợ, tôi xin hứa sẽ phối hợp hết mình.

– Vậy thế này đi, vì bản thân cô hồi đó còn nhỏ nên có thể không nắm rõ chuyện thầm kín của người lớn, chúng ta chỉ có thể tìm manh mối từ phía bố cô thôi. Xin hỏi, lúc sinh thời bố cô có người thân thích, họ hàng xa gần hay bạn bè chí cốt nào am hiểu chuyện nội bộ của gia đình cô không? Chúng tôi có thể liên hệ với họ để dò hỏi thêm thông tin.

Chân mày tôi lại càng nhíu chặt hơn, bất lực đáp: – Bố tôi vốn là trẻ mồ mưu, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng được gặp mặt bất kỳ một người họ hàng bên nội nào cả. Cho nên e là phương án này tôi thật sự bó tay rồi bác sĩ ạ.

Nghe tôi nói vậy, vị bác sĩ cũng rơi vào trầm ngâm, phòng làm việc bỗng chốc im lặng đến ngột ngạt. Một lúc sau, ông lại hiến kế: – Vậy hiện tại cô còn giữ bức ảnh nào của bố cô không? Có thể cung cấp cho bệnh viện một tấm được chứ? Nếu không thể khai thác thông tin từ người ngoài, chúng tôi dự định sẽ áp dụng liệu pháp thôi miên sâu để khơi gợi lại những mảnh ký ức đã bị đóng băng trong quá khứ của mẹ cô. Tất nhiên, phương pháp này thì hiệu quả không thể đảm bảo chính xác một trăm phần trăm được.

Tôi lo lắng hỏi dồn: – Liệu làm như vậy có gây tác dụng phụ hay ảnh hưởng xấu gì đến sức khỏe của mẹ em không ạ? – Cô cứ yên tâm, các chuyên gia thôi miên tại viện chúng tôi đều có chứng chỉ quốc tế cấp cao, quy trình cực kỳ nghiêm ngặt, tuyệt đối không xảy ra tình huống gây tổn hại đến thể chất hay tinh thần của bệnh nhân đâu.

Tôi phóng tầm mắt nhìn qua khung cửa sổ kính, nơi mẹ tôi đang ngồi thẫn thờ, ngơ ngác tắm mình dưới ánh nắng chiều nhạt nhòa. Lòng tôi thắt lại, khẽ thở dài rồi gật đầu đồng ý: – Dạ được ạ. Trăm sự nhờ các bác sĩ giúp đỡ mẹ em.

Vị bác sĩ mỉm cười động viên: – Thật ra chúng tôi cũng không dám hứa trước kết quả sẽ thần kỳ ra sao, nhưng cùng lắm thì tình hình của bác gái cũng chỉ như hiện tại thôi, không thể tệ hơn được nữa, đúng không cô? Tôi khẽ gật đầu, đồng tình: – Dạ vâng, bác sĩ nói đúng ạ.

Lộ Ngôn Xuyên thế mà lại xin nghỉ phép thật. Bỗng dưng nhặt được một buổi chiều rảnh rỗi dôi ra, anh quay sang hỏi tôi với giọng điệu khá chiều chuộng: – Chiều nay em có muốn đi đâu đổi gió không?

Tôi cúi đầu nhìn cái vóc dáng “chung cư mười tầng” của mình, bất lực vỗ vỗ lên bụng: – Thôi anh ạ, với cái thân hình cái chum thế này thì lượn lờ đâu cho nổi. Về nhà bật tivi cày phim cho nó lành. Lộ Ngôn Xuyên liếc nhìn cái bụng bầu vượt mặt của tôi một cái, gật đầu đồng ý cái rụp.

Ấy thế mà, trên đường lái xe về nhà, cứ đi được một đoạn là anh lại liếc mắt nhìn chằm chằm vào bụng tôi. Đến lần thứ năm bị anh “nhòm ngó”, tôi chịu hết nổi bèn xoay hẳn người đối diện với anh: – Này anh Lộ ơi, có gì muốn nói thì nói huỵch toẹt ra đi xem nào. Cứ nhìn chằm chằm như giám thị coi thi thế làm em xoắn hết cả quẩy đây này. – Anh thấy bụng em to hơn hẳn so với tiêu chuẩn bình thường thì phải. Lần khám thai gần nhất là bao giờ ấy nhỉ? – Mới tuần trước chứ đâu, bác sĩ bảo mọi chỉ số đều khỏe mạnh, bình thường như cân đường hộp sữa mà. – Ừ. Thế ngày dự sinh chính xác là bao giờ? – Còn khoảng hơn một tuần nữa thôi. – Được rồi.

Tôi mím môi, tay khẽ níu lấy gấu áo anh, giọng pha chút nũng nịu xen lẫn khẩn cầu: – Lúc em lên bàn đẻ… anh nhất định phải có mặt đấy nhé?

Bước chân anh khựng lại một nhịp, im lặng mất vài giây rồi mới khẽ gật đầu: – Được, anh sẽ đến. Tôi nhìn anh, nặn ra một nụ cười tươi rói như hoa nở mùa xuân. Anh thấy vậy liền thắc mắc: – Chỉ có thế thôi mà cũng làm em vui đến mức này à? – Ừ chứ sao. Mỗi lần nghĩ đến cảnh phải thui thủi đi đẻ một mình trong phòng sinh là em lại teo hết cả bugi vì sợ. Có anh đứng ở ngoài trông ngóng, em thấy yên tâm hẳn. – Thế… em có từng hối hận không? – Hối hận chuyện gì cơ? – Hối hận vì phải chịu bao nhiêu cực khổ, nghén ngẩm mệt mỏi thế này… chỉ để sinh con cho một người đàn ông khác?

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lẹm và hàng lông mày rậm rạp đang nhíu chặt của anh, giọng điệu bất giác trở nên dịu dàng vuốt ve: – Không hối hận, chưa một giây phút nào em hối hận cả.

Gương mặt Lộ Ngôn Xuyên lập tức tối sầm lại như bánh bao cháy, anh hậm hực tăng tốc, sải bước đi nhanh như bay về phía trước.

Tôi đứng hình mất ba giây rồi chợt hiểu ra lý do khiến thanh niên giận dỗi, nhưng lại không dám chắc trăm phần trăm là mình đoán đúng. – Á! – Tôi khẽ kêu lên một tiếng. Lộ Ngôn Xuyên lập tức quay ngoắt người lại, ba chân bốn cẳng lao về phía tôi: – Sao thế? Đau ở đâu à? Tôi vội vàng xua tay lia lịa: – Không sao không sao, vấp phải hòn đá cuội suýt tí nữa thì vồ ếch thôi. – Giang Ngư, em càng ngày càng vụng thối vụng nát ra ấy! Lớn tướng ngần này rồi mà cái việc đi đứng cơ bản cũng không xong à? – Miệng thì mắng xơi xơi như hát hay, nhưng hai tay anh lại vô cùng trung thực, vội vàng đỡ lấy eo tôi, tự động đi chậm lại để dò theo từng bước chân của vợ.

Tôi lấy tay che miệng cười trộm. Nhớ lại lời mẹ Lộ bật mí lúc nãy rằng suốt mười năm qua anh chẳng thèm yêu đương ai, tôi thầm khẳng định trong lòng — chuẩn không cần chỉnh rồi! Cái tên Lộ Ngôn Xuyên này, rõ ràng là vẫn còn để tâm và yêu chết đi được cái đứa tên Giang Ngư này chứ đâu.

Nghĩ đến đây, tự dưng tôi lại thay đổi ý định, chẳng muốn ngửa bài cho anh biết đứa bé là con ruột của anh nữa. Giống như mẹ Lộ đã hiến kế ấy, cứ để anh tự diễn vai “bác đổ vỏ vĩ đại”, rồi đến lúc em bé chào đời, cầm tờ kết quả xét nghiệm ADN đập thẳng vào mặt — cái pha lật kèo “vả mặt” tự vặn cổ đấy chắc chắn sẽ là một màn tấu hài hoành tràng nhất lịch sử!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *