🔥 HOT FULL Nhặt Được Bố Cho Con

Truyện Ngôn tình hài hước, ngôn tình sủng, gương vỡ lại lành - Truyện Nhặt Được Bố Cho Con – Yokopod

Chương 1: Đi nhặt chồng ở Cục Dân chính

Cô bạn thân chí cốt của tôi – Điền Điền – sau mối tình trường kỳ kháng chiến suốt 12 năm trời, cuối cùng cũng chịu dắt nhau vào lễ đường. Thế mà hay chưa, mới cưới được hai năm, hai vợ chồng đã cãi nhau một trận lôi đình rồi dắt nhau đi ly hôn.

Hôm ấy, nó kéo bằng được tôi đến Cục Dân chính. Tôi cạn lời hỏi: – Mày đi ly hôn kéo tao theo làm gì? Đến xếp hàng đợi mày ra rồi nhặt đại ông chồng khác về à?

Điền Điền cười hề hề: – Tao sợ lão chồng điên lên lại làm liều, có mày đi cùng làm nhân chứng cho an tâm.

Cuối cùng, dưới sự cám dỗ đầy “mùi tiền” là hai bữa lẩu “full topping”, tôi đành tặc lưỡi đi theo.

Vừa đến cửa Cục Dân chính, tôi bỗng đứng hình mất 5 giây khi nhìn thấy người yêu cũ – kẻ từng gieo rắc cho tôi bao nhiêu đau khổ. Trong khi tôi đang hoảng hốt tột độ thì Lộ Ngôn Xuyên – người đàn ông năm ấy – lại vô cùng điềm tĩnh. Ánh mắt anh ta lướt qua rồi dừng lại ngay chiếc bụng bầu 6 tháng của tôi, thản nhiên hỏi: – Đến kết hôn à?

Tim tôi hẫng đi một nhịp. Nhưng đúng kiểu “thua ai thì thua chứ không thể thua người yêu cũ”, mất gì thì mất chứ khí thế phải giữ vững! Tôi cố tỏ ra thanh lịch, khẽ vén tóc tai: – Ly hôn. Còn anh?

Đôi mắt Lộ Ngôn Xuyên tối sầm lại, anh nhìn tôi chằm chằm rồi hạ giọng: – Gã đó đối xử với em như thế sao?

Tôi im lặng. Đúng là một lời nói dối thì phải dùng trăm lời nói dối khác để lấp liếm. Tôi chỉ biết cười trừ rồi cúi đầu, chẳng buồn giải thích. Anh cũng không hỏi thêm. Không khí giữa hai đứa rơi vào khoảng lặng ngượng ngùng đến mức tôi chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống, mắt cứ liếc vào trong ngóng con bạn thân ra giải cứu.

Không biết qua bao lâu, Lộ Ngôn Xuyên bỗng lên tiếng: – Tôi bị đối tác hẹn kết hôn cho leo cây rồi. Hay là… chúng ta ghép cặp tạm đi?

Tôi ngước lên nhìn anh, tai lùng bùng như nghe nhầm. Gương mặt anh vẫn bình thản như thể đang rủ tôi đi ăn sáng. Tôi hoang mang nhìn anh, rồi lại cúi xuống nhìn cái bụng vượt mặt của mình. Năm phút sau, tôi chỉ tay vào bụng, thầm thì: – Anh thích đổ vỏ thật đấy à?

Sắc mặt anh lập tức đen như đít nồi. Phải mất một lúc lâu, anh mới nặn ra được một câu: – Vừa hay, tôi bị vô sinh.

Tôi lại nhìn cái bụng của mình, khẽ thở dài: – Thế thì… cũng được.

Ngày hôm đó, dưới ánh mắt “bật ngửa” của Điền Điền, tôi và Lộ Ngôn Xuyên chính thức đường ai nấy đi… à không, đường ai nấy đi vào trong ký giấy kết hôn. Vừa nhận được sổ hộ khẩu từ tay nhân viên, tôi lập tức giấu nhẹm vào túi xách. Nếu để anh nhìn thấy tình trạng độc thân của tôi, lời nói dối “ly hôn” kia sẽ bay màu trong vòng một nốt nhạc.

(Đừng hỏi tại sao tôi luôn mang sổ hộ khẩu theo người, cái thói quen ấy ngấm vào máu từ bao năm nay rồi).

Còn về phần Lộ Ngôn Xuyên, thấy bạn anh ta cũng ở đó, tôi đoán chắc anh cũng chỉ đi tháp tùng người khác thôi. Còn vụ “ghép đôi” này chắc là do anh hứng lên nhất thời. Nghĩ đến đây, lòng tôi bỗng thấy hời hời thế nào ấy.

Rốt cuộc, bữa lẩu với Điền Điền cũng tan thành mây khói. Con bạn thân nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn sinh vật lạ: – Người anh em, tao vừa nhảy ra khỏi nấm mồ hôn nhân, sao mày lại tự giác nhảy vào thế?

Lộ Ngôn Xuyên lúc này liền quay sang, lạnh lùng cắt ngang: – Giang Ngư, em sống ở đâu? Hôm nay tôi dọn đồ giúp em chuyển qua chỗ tôi luôn.

Tôi chỉ kịp vẫy tay chào tạm biệt con bạn: – Hôm khác hẹn nhé mày ơi!

Tôi hớn hở leo lên chiếc xe sang của Lộ Ngôn Xuyên, thầm nghĩ từ nay khỏi phải chen chúc xe buýt nữa, đúng là cái lợi đầu tiên của việc “tái hôn”.

– Em ở đâu? – Anh hỏi.

Tôi suy nghĩ một lát rồi đáp: – Tôi ở khu phố cũ bên kia. Chắc không cần dọn qua chỗ anh đâu, chỗ tôi ở gần công ty hơn.

Thực ra, lý do chính là nơi tôi thuê rất tiện qua lại chăm sóc mẹ ở viện dưỡng lão.

– Em biết nhà tôi ở đâu à mà chê xa?

Câu hỏi của anh làm tôi nghẹn họng. Ừ nhỉ, “vợ cũ” thì làm sao biết nhà mới của anh ở đâu được. Tôi ngoan ngoãn lắc đầu.

Lộ Ngôn Xuyên bật cười khẽ: – Thế em làm việc ở đâu? – Tòa soạn Tấn Giang. – Tôi gượng cười đáp.

Anh nhíu mày: – Bụng dạ thế này là mấy tháng rồi? – Sáu tháng rồi anh. – Cũng sắp sinh rồi, không tính nghỉ việc ở nhà à? – Không được! – Tôi giật mình, giọng cao vút lên.

Nghỉ việc lấy gì mài ra tiền? Không có lương thì tiền đâu trả chi phí điều dưỡng cho mẹ, rồi còn tiền bỉm sữa sắp tới nữa? Trong tài khoản của tôi hiện tại còn chưa đầy hai mươi triệu.

Thấy Lộ Ngôn Xuyên quay sang nhìn với ánh mắt đầy nghi quặc, tôi liền dịu giọng, giải thích nhẹ nhàng: – Ý tôi là… tôi vẫn làm cố được hai tháng nữa. Ở nhà một mình rảnh rỗi quá lại đâm ra trầm cảm ấy mà.

Anh im lặng một hồi, rồi thản nhiên nói: – Tùy em, tự biết đường mà sắp xếp.

Ngón tay anh gõ gõ lên vô lăng: – Tôi có căn hộ ở khu Hoài Giang, em dọn qua đó đi, ngay gần công ty em đấy.

Tôi nhẩm tính vị trí đắc địa của khu đó rồi dè dặt hỏi: – Thế… tôi dọn qua thì có phải trả tiền phòng không?

Lộ Ngôn Xuyên nghe xong thì vừa buồn cười vừa bực dọc: – Giang Ngư, em càng ngày càng biết cách làm tôi tức đấy nhỉ? Cầm giấy kết hôn rồi, là vợ chồng hợp pháp rồi, mà em còn đòi trả tiền thuê nhà với tôi à?

Nghe vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm, lập tức gật đầu lia lịa lấy lòng: – Dạ được, thế chiều nay tôi dọn qua luôn!

Tính ra một tháng tiết kiệm được mấy triệu tiền thuê nhà, nửa năm là có một khoản kha khá sắm sửa đồ sơ sinh cho con rồi. Quá hời!

Lộ Ngôn Xuyên gật đầu: – Ừ, để tôi chở em về dọn đồ rồi chuyển đi luôn. Bụng mang dạ chửa thế này, để em tự làm tôi không yên tâm. – Được rồi, cảm ơn anh nhé, Lộ Ngôn Xuyên.

Khi chiếc xe dừng lại trước khu tập thể cũ kỹ, xập xệ nơi tôi thuê trọ, chân mày anh nhíu chặt lại: – Thằng chồng cũ của em để em sống ở cái xó xỉnh này à?

Tôi khựng lại một giây, rồi tiếp tục bài ca bịa đặt: – À… tại anh ta nghèo quá ấy mà.

Lộ Ngôn Xuyên cười lạnh một tiếng: – Giang Ngư ơi là Giang Ngư, em đúng là càng sống càng đi lùi. Chịu khổ chịu sở ở cái nơi thế này với gã ta, rồi cuối cùng để nó đá thẳng cẳng khi đang mang bầu. Hừ!

Cụm từ cuối cùng anh gần như nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra. Còn tôi thì chỉ muốn có cái quần nào để đội ngay lập tức. Trong lòng không nhịn được mà mắng thầm: Cái đồ đáng ghét nhà anh! Rõ ràng là “sản phẩm” của anh gây ra, giờ anh lại quay sang mắng tôi là thế nào hả?!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *