Chương 13: “Trà xanh” bỗng chốc hóa thành “Thần tình yêu”
Vừa rẽ từ bãi đỗ xe xuống sảnh tòa chung cư, hai đứa tôi lại chạm mặt ngay cô em đồng nghiệp khóa dưới hôm nọ đâm trúng tôi. – Ôi chị Giang, anh Xuyên, hai người vừa đi đâu về đấy ạ? – Cô nàng đon đả, niềm nở chào hỏi. Lộ Ngôn Xuyên mặt lạnh như tiền không buồn đáp, tôi đành đứng ra xã giao cười xòa: – Ừ, bọn chị vừa ra ngoài có chút việc. Còn em đi đâu đấy? – Dạ, lần trước em lỡ va phải chị làm em áy náy mất ăn mất ngủ mấy ngày liền. Hôm nay em có chút quà đến thăm chị, mấy hôm trước ở viện bận lu bù quá nên giờ mới qua được. Chị cứ gọi em là Tiểu Đoạn cho thân mật nhé! – Cô ta cười tươi như hoa hướng dương.
Khách đã mò đến tận cửa, lại còn mang theo quà cáp thăm hỏi, tôi làm gì có lý do nào để tống tiễn người ta về. – Đúng là khéo ghê cơ, bọn chị cũng vừa mới về tới nơi, chậm một tí nữa là hụt mất rồi. Dạo này em thế nào, công việc ổn không? – Dạ, đến sớm không bằng đến đúng lúc mà chị. Chị dạo này bầu bí có mệt lắm không ạ? – Khỏe, chị khỏe re hà.
Mở lời được vài câu mới biết Tiểu Đoạn thuộc hệ “loa phóng thanh”, chuyện trên trời dưới biển gì cô ta cũng có thể chém gió thành bão được. Lúc bước vào nhà, bác giúp việc bảo mẹ Lộ đã đi về bên nhà lớn từ trưa. Tôi lập tức hiểu ngay — mẹ chồng quốc dân đang cố tình rút lui để nhường lại không gian lãng mạn cho hai đứa tôi tạo dựng tình cảm đây mà.
Tôi liếc nhìn Tiểu Đoạn một cái — nghĩ bụng nếu mẹ Lộ mà ở nhà chứng kiến cảnh này, chắc bà sẽ nhảy dựng lên mắng cô nàng này là “kẻ phá đám thiếu tế nhị” mất.
Lộ Ngôn Xuyên coi bộ cũng ngán ngẩm cái màn buôn dưa lê bán dưa chuột dài tập của phụ nữ, anh hậm hực quay người đi thẳng vào phòng làm việc đóng cửa cái rầm. Tôi và Tiểu Đoạn ngồi lại phòng khách, tiếp tục màn trò chuyện có phần gượng gạo.
Đột nhiên, Tiểu Đoạn hạ thấp giọng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: – Chị Giang ơi, thật ra trong lòng em ngưỡng mộ chị lắm ấy. Tôi nghe thấy thoang thoảng có mùi drama, liền cười trừ: – Ôi dào, ngưỡng mộ gì cái thân xác như cái chum sắp đẻ này của chị hả em? – Thì anh Xuyên thích chị suốt bao nhiêu năm trời, ôm tương tư nhớ mãi không quên, cuối cùng hai người lại có thể gương vỡ lại lành, dắt nhau đi đăng ký kết hôn — cái kết viên mãn như thế ai mà chẳng thèm muốn cơ chứ? – Tiểu Đoạn nói bằng chất giọng tự nhiên, nhưng trong mắt không giấu nổi chút ghen tị.
Mắt tôi sáng lên như bắt được vàng: – Kìa, em nói thế làm chị ngại chết đi được. – Chị chắc không biết đâu chứ những năm qua ở viện nghiên cứu, có biết bao nhiêu bóng hồng xinh đẹp vây quanh, chủ động bật đèn xanh theo đuổi anh Xuyên, thế mà anh ấy chẳng thèm rung động trước một ai. Bọn em còn rỉ tai nhau đồn ầm lên là anh ấy có vấn đề về “giới tính” cơ đấy. Mãi sau này mới ngã ngửa ra, hóa ra là vì trong lòng anh ấy đã khắc sâu hình bóng của chị rồi, nên chẳng còn chỗ cho ai chen chân vào được nữa.
Khóe môi tôi cứ thế cong cớn lên, nụ cười hạnh phúc không cách nào tém lại được. Nhớ lại cái chuỗi ngày mình tự bổ não rồi hiểu lầm anh yêu đương cô này cô nọ, tôi bật cười khẽ: – Tiểu Đoạn này, cảm ơn em đã chia sẻ mấy chuyện thầm kín này cho chị biết nhé.
Tiểu Đoạn chun chun cái mũi, thật thà thú nhận: – Thật ra thì em cũng ghen tị nổ mắt ra ấy chứ. Có được một người đàn ông cực phẩm như anh Xuyên toàn tâm toàn ý chung tình, ai mà chẳng mơ mộng hả chị? Ngày trước em cũng giống mấy đứa con gái khác, cũng có chút ảo tưởng vị trí của mình trong lòng anh. Cho đến một lần liên hoan viện, anh ấy uống say khướt rồi cứ ôm điện thoại gọi tên “Tiểu Ngư” liên tục không ngừng nghỉ. Rồi cái hôm ở bệnh viện, nhìn anh ấy lo lắng cho chị đến mức mặt cắt không còn giọt máu, em mới tỉnh mộng và hiểu ra vị trí độc tôn của chị.
Cô nàng thở dài một hơi, nói tiếp: – Chị à, tình cảm của anh Xuyên dành cho chị thì cái nhóm nghiên cứu bọn em ai cũng tường tận hết rồi. Chuyện tình dở dang mười năm trước của hai người, em cũng có nghe loáng thoáng. Giờ thấy hai người chính thức về chung một nhà, bọn em tuy có hơi ghen tị tí xíu nhưng thật lòng đều chúc phúc cho anh ấy. Chỉ mong sau này chị đối xử với anh ấy tốt hơn một chút, đừng có giống như… như năm đó, nhẫn tâm bỏ rơi rồi làm anh ấy tổn thương sâu sắc nữa…
– Tiểu Đoạn, em đang luyên thuyên cái gì ở đây đấy? – Giọng nói lạnh lùng, trầm thấp của Lộ Ngôn Xuyên đột ngột vang lên từ phía sau lưng hai đứa tôi.
Mặt Tiểu Đoạn lập tức đỏ bừng như tôm luộc, cuống cuồng đứng bật dậy: – Anh… anh Xuyên, em… em chỉ đang ngồi buôn chuyện phiếm linh tinh với chị nhà thôi ạ.
Ánh mắt anh lúc này sắc như dao cạo, lạnh thấu xương: – Chuyện nội bộ giữa vợ chồng anh, không mượn người ngoài phải nhúng tay vào quản. Em đến chơi thế cũng đủ lâu rồi đấy, về đi thôi. Vợ anh đến giờ phải nghỉ trưa rồi.
Lời nói lạnh lùng chẳng khác nào một gáo nước lạnh, trực tiếp hạ lệnh đuổi khách không nể nang ai. Hai mắt Tiểu Đoạn đỏ hoe vì xấu hổ, cô nàng cúi gầm mặt lí nhí câu chào tạm biệt rồi ba chân bốn cẳng chạy biến khỏi nhà tôi như trốn chạy hỏa hoạn.
Tiễn cái “loa phóng thanh” ra khỏi cửa xong, tôi quay người lại thì thấy Lộ Ngôn Xuyên vẫn đứng sừng sững ở vị trí cũ, hai bờ môi mím chặt thành một đường thẳng, sắc mặt âm trầm lạnh lẽo như băng Nam Cực.
Tôi nhịn cười, chủ động tiến lại gần, ngón tay khẽ móc lấy lòng bàn tay anh, lắc lắc nhẹ: – Này, những điều Tiểu Đoạn vừa nói… đều là sự thật đúng không anh? – Thật cái gì mà…
Nhìn cái điệu bộ định mở máy sấy tóc của anh, tôi thừa biết cái miệng cứng như đá này của anh chẳng bao giờ phun ra được câu nào lọt tai cả. Tôi đảo mắt một cái, nhanh như chớp cướp luôn diễn đàn, chặn họng anh: – Lộ Ngôn Xuyên, chính anh vừa mới mạnh mồm tuyên bố chúng ta là vợ chồng cơ mà. Đã là vợ chồng thì có chuyện gì phải nói thẳng thắn với nhau chứ, đừng có giở trò trốn tránh trống lảng ở đây. Nói thật cho anh biết nhé, những lời Tiểu Đoạn vừa nói ban nãy ấy… em nghe xong trong lòng sướng phát điên lên được đây này!
Sắc mặt Lộ Ngôn Xuyên nghe xong câu này thì càng có xu hướng đóng băng dày hơn, nhưng kỳ lạ là anh không hề mở miệng phản bác lại lời tôi. Sau một hồi im lặng kéo dài đến nghẹt thở, anh mới khẽ “Ừ” một tiếng lý nhí trong cổ họng.
Tôi bật cười thành tiếng: – Lộ Ngôn Xuyên, bất luận vì cái lý do củ chuối nào mà anh chấp nhận cưới em, thì với tư cách là vợ hợp pháp của anh… em thực sự cảm thấy rất hạnh phúc. Thật lòng đấy anh ạ.
Ánh mắt sắc lẹm của anh nhìn tôi lúc này bỗng chốc rã băng, dần trở nên mềm mại và tràn ngập sự dịu dàng. Một lát sau, anh bất ngờ vươn hai cánh tay mạnh mẽ ra, kéo tuột tôi vào lòng, ôm chặt cứng đến mức tôi có cảm giác như tim mình sắp ngừng đập đến nơi: – Tiểu Ngư… anh nhớ em phát điên lên được.
Sống mũi tôi bỗng chốc cay xè, nước mắt chực trào ra ngoài. Tôi cũng vòng hai tay qua eo anh, ôm siết lấy tấm lưng rộng lớn kia, nghẹn ngào thầm thì: – Em cũng nhớ anh, mười năm qua chưa từng có một giây phút nào em ngừng nhớ về anh cả.
Giọng anh trầm thấp, khàn đặc vang lên ngay sát bên tai tôi: – Tiểu Ngư, anh không muốn cãi vã, dằn vặt nhau nữa. Quá khứ của em ra sao, đứa trẻ kia là của ai, anh thề sẽ không bao giờ truy cứu hay hỏi han thêm một lời nào nữa. Từ ngày hôm nay, hai đứa mình cùng nhau khép lại quá khứ, sống thật tốt những ngày tháng sau này, có được không em?
Tôi mỉm cười hạnh phúc, nước mắt lã chã rơi, nghẹn ngào đáp ứng: – Được… Em nghe anh hết… Thế nhưng mà, bố của đứa nhỏ ơi… hình như… hình như em bị vỡ ối rồi thì phải…
Cả người tôi bỗng chốc cứng đờ như khúc gỗ, cố gắng rặn ra từng chữ để thông báo tình hình chiến sự khẩn cấp. – Hả?! Cái gì cơ?! Không phải bác sĩ bảo còn tận hơn nửa tháng nữa mới đến ngày sinh cơ mà?!
Ông bố tương lai Lộ Ngôn Xuyên — người mà cho đến tận giây phút này vẫn đinh ninh trong đầu rằng mình đang đi “đổ vỏ” cho kẻ khác — lúc này rõ ràng đã hoàn toàn bay sạch cái vẻ cool ngầu thường ngày, hoảng loạn, cuống cuồng đến mức tay chân lóng ngóng, chẳng biết phải làm cái mô tê gì trước.
Tôi vừa đau thắt cả bụng vừa buồn cười trước cái bộ dạng thảm hại của anh, liền nghiến răng nghiến lợi nhắc nhở: – Anh Lộ ơi là anh Lộ! Lúc này anh cần làm gì anh có biết không hả? Nhấc cái máy lên gọi ngay cho cấp cứu bệnh viện, sau đó đi xách cái làn đẻ chuẩn bị sẵn ở góc nhà rồi bế em đi viện ngay đi!
– Ờ… đúng rồi, đúng rồi! Phải gọi bệnh viện trước! – Anh luống cuống rút điện thoại ra từ trong túi, cái tay run bần bật đến mức bấm mãi không trúng nổi cái số tổng đài.
Tôi phải hít một hơi thật sâu để nén cơn đau quặn, quay sang hét lớn gọi bác giúp việc ở trong bếp: – Dì ơi! Mau dọn đồ bỉm sữa tã lót lẹ lên đi dì, cháu sắp đẻ đến nơi rồi!
