🔥 HOT FULL Nhặt Được Bố Cho Con

Truyện Ngôn tình hài hước, ngôn tình sủng, gương vỡ lại lành - Truyện Nhặt Được Bố Cho Con – Yokopod

Chương 4: Chiếc tạp dề của anh chồng “hệ tím”

Tôi giật mình tỉnh giấc, đầu óc vẫn còn lùng bùng vì dư âm của giấc mơ thanh xuân, ngồi thẫn thờ một lúc lâu trên chiếc giường cũ. Cuối cùng, tôi lắc đầu cho tỉnh táo rồi bắt chuyến xe buýt muộn nhất để mò về nhà Lộ Ngôn Xuyên.

Đêm nay, anh vẫn bận rộn cống hiến cho công việc, tịnh không thấy tăm hơi đâu.

Sẵn có chút tiền dư dả trong tài khoản, tôi bắt đầu lên kế hoạch “chốt đơn” mua sắm đồ dùng cho cục cưng trong bụng. Từ những thứ nhỏ nhặt như tã lót, phấn rôm, cho đến những món to tiền như nôi ngủ, xe đẩy. Tôi đặt hàng online lia lịa, shipper giao đến món nào là tôi tự tay khui hộp, bài trí món đó. Mua thêm vài chậu cây xanh decor góc nhà, tổ ấm nhỏ trông có sức sống và ra dáng một gia đình hơn hẳn.

Chỉ là… Lộ Ngôn Xuyên vẫn biệt vô âm tín. Thôi thì tôi biết anh bận trăm công nghìn việc mà. Thời gian cứ thế vùn vụt trôi qua, tôi cũng dần học được cách bớt ngóng trông, lòng dạ bình thản đến lạ.

Nửa tháng sau, tôi lại xách túi đến viện dưỡng lão thăm mẹ theo lịch trình thường lệ. Dạo này tâm trạng của mẹ khá ổn định, không còn bật chế độ “gầm rú” đòi xé áo tôi như lần trước nữa. Có điều, bà hoàn toàn xem tôi như người vô hình. Ngay cả những khoảng khắc tỉnh táo ngắn ngủi để hai mẹ con trò chuyện vài câu cũng chẳng còn. Lòng tôi chùng xuống, một nỗi buồn tủi xen lẫn bất lực cứ thế bủa vây.

Tôi lủi thủi xách đồ về đến nhà. Vừa vặn chìa khóa mở cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi suýt chút nữa là đánh rơi luôn cái túi, cả người cứng đờ như tượng đá.

Ngay giữa phòng khách, hai bóng nam nhi đang ôm nhau thắm thiết, tư thế quấn quýt mập mờ đến mức tôi muốn mù cả mắt. nghe tiếng cạch cửa, Lộ Ngôn Xuyên và gã đàn ông kia vội vàng buông nhau ra như vừa ăn trộm bị bắt quả tang.

Anh khẽ hắng giọng một tiếng, giả vờ tỉnh bơ giới thiệu: – Đây là Ngô Hàng, bạn tôi, qua lấy ít đồ ấy mà.

Tôi cố nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể, lịch sự hỏi: – Ồ thế à. Hai người đã ăn uống gì chưa? Để tôi vào bếp nấu chút gì nhé?

Ngô Hàng nở một nụ cười nhẹ nhàng: – Dạ thôi không cần đâu chị dâu, bọn em ăn ở ngoài rồi ạ.

Tôi vừa lạch bạch thay đôi dép đi trong nhà, vừa đánh tiếng: – Vâng, thế hai người cứ tự nhiên nói chuyện nhé, tôi vào bếp úp tạm gói mì ăn vậy. – À… ừ, em cứ tự nhiên! – Lộ Ngôn Xuyên đáp lời, giọng có chút chột dạ.

Bước chân vào đến căn bếp, hình ảnh “bỏng mắt” vừa rồi cứ như tua đi tua lại trong đầu tôi không tài nào xóa nổi. Lộ Ngôn Xuyên và Ngô Hàng ôm chặt lấy nhau, bóng hai người đàn ông cao lớn lồng vào nhau, tư thế đó nếu bảo là tình anh em cây khế đơn thuần thì có đánh chết tôi cũng không tin!

Sống mũi tôi bỗng cay xè.

À, ra là thế! Đến lúc này thì bộ não ốc tiêu của tôi mới chính thức thông suốt. Hóa ra đây là lý do vì sao anh lại dễ dàng gật đầu làm “cha kế”, chấp nhận rước cô người yêu cũ đang mang bụng bầu vượt mặt của kẻ khác về dinh. Tôi cũng đã hiểu vì sao anh đường đường là đại thiếu gia, có cô bạn gái môn đăng hộ đối mà đùng một cái lại kết hôn chớp nhoáng với tôi rồi.

Bởi vì anh vốn có màng quan tâm đến mấy chuyện cưới xin trai gái đó đâu! Anh và người anh thực sự yêu — thứ tình cảm cốt nhục khó nói ấy — vốn chưa được xã hội cởi mở đón nhận.

Và tôi, không hơn không kém, chính là tấm bình phong loại tốt nhất được anh chọn trúng! Anh lấy tôi là để dựng lên một lá chắn hoàn hảo để bảo vệ cho người tình trong mộng của mình.

Ngẫm kỹ lại mà xem, tôi đúng là một sự lựa chọn không thể tuyệt vời hơn cho vị trí này. Có sẵn một đứa trẻ sắp chào đời, anh nghiễm nhiên không cần lo chuyện nối dõi tông đường, gia đình anh cũng hết cớ thúc giục giục giã. Chưa kể, năm xưa tôi lại là đứa chủ động đá anh trước, nên anh hoàn toàn yên tâm rằng tôi sẽ chẳng còn tơ tưởng hay bám riết lấy anh nữa. Anh không cần phòng bị, càng không có gánh nặng tâm lý.

Đúng rồi, ngay từ ngày đầu tiên dắt tay nhau vào Cục Dân chính, chính mồm anh đã tuyên bố: “Chúng ta chỉ tạm bợ góp gạo thổi cơm chung thôi”. Anh chu cấp cho tôi một căn nhà sang, nổ tài khoản tiền sinh hoạt phí đều đặn, nhiệm vụ của tôi chỉ là đóng vai một người vợ ngoan hiền, đổi lấy một cuộc sống bình yên cho hai mẹ con. Một cuộc giao dịch đôi bên cùng có lợi, khôn ngoan đến mức không tưởng!

Thế nhưng… tại sao mắt tôi lại nhòe đi thế này? Lồng ngực tôi nghẹn đắng, khó thở đến mức tim như có ai bóp nghẹt. Người đàn ông từng là cả bầu trời thanh xuân tươi đẹp của tôi, từ bao giờ lại đổi gu chuyển sang hệ “đam mỹ” thế này hả trời?

Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi cũng hoàn toàn tỉnh mộng. Tất thảy những niềm vui âm ỉ, những ảo tưởng ngớ ngẩn suốt mấy ngày qua rằng “biết đâu Lộ Ngôn Xuyên vẫn còn thích mình” — hóa ra chỉ là bong bóng xà phòng dưới nắng, lung linh lấp lánh cho cố vào rồi cũng vỡ tan tành trong một nốt nhạc.

Trong đầu tôi lúc này cứ như có cái loa phát thanh, lặp đi lặp lại đúng một câu: Người yêu cũ của tôi rước tôi về dinh chỉ vì… anh ta không thích phụ nữ!

– Giang Ngư, em định biến nhà tôi thành thủy cung đấy à?

Giọng nói đầy từ tính của Lộ Ngôn Xuyên thình lình vang lên, lôi cái hồn đang treo ngược cành cây của tôi về thực tại. Tôi giật nảy mình, quay lại thì hỡi ôi, nước trong bồn rửa bát đã tràn trề lê láng ra khắp sàn nhà từ đời thuở nào. Tôi vội vàng quệt ngang giọt nước mắt còn vương trên mi, cố nặn ra một nụ cười giả trân: – À… tôi quên mất. Ủa, bạn anh đâu rồi?

– Về rồi, cậu ấy qua lấy ít đồ thôi. Em đi nghỉ đi, để đấy tôi dọn cho. – Anh vừa nói vừa kéo tôi ra phía sau. Do cái bụng vượt mặt làm mất thăng bằng, tôi lảo đảo suýt ngã, anh liền nhanh tay đỡ lấy rồi dìu tôi ra phòng khách.

– Em ngồi phân loại mấy thứ tôi vừa mua lúc chiều đi, cái gì cần bỏ tủ lạnh thì bỏ. Tôi nấu cơm. – Chốt hạ xong một câu, anh liền quay lưng đi thẳng vào bếp.

Cơn mệt mỏi ập đến, tôi ngồi bệt luôn xuống sàn, mở túi đồ ra kiểm tra. Sữa chua, sữa tươi, socola, khoai tây chiên… Toàn là đồ ăn vặt, mà cái chính là món nào món nấy đều trúng phóc gu của tôi mới tài chứ. Tôi ngẩn người nhìn cái túi, sống mũi lại thấy cay cay.

– Giang Ngư, em lên ba tuổi đấy à? Sao cứ thích ngồi bệt dưới đất thế? Không sợ lạnh mông à? – Giọng Lộ Ngôn Xuyên từ trong bếp vọng ra.

Tôi ngước lên, chạm ngay phải ánh mắt đầy bất mãn của anh, đành gượng cười gãi đầu gãi tai rồi lục tục đứng dậy: – Mà sao anh mua nhiều đồ ăn vặt thế? – Mua để ăn chứ để làm gì. Mang thai xong là em đem não đi gửi rồi hả?

Tôi quay ngoắt người đi, âm thầm tặng anh một cái lườm cháy máy. Cái tên đàn ông này rốt cuộc ăn cái gì mà cái miệng ngày càng độc địa thế không biết. Nhưng thôi, nhìn đống đồ ăn vặt toàn món mình mê, tôi cũng lười không thèm chấp nhặt với anh nữa.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *