🔥 HOT FULL Nhặt Được Bố Cho Con

Truyện Ngôn tình hài hước, ngôn tình sủng, gương vỡ lại lành - Truyện Nhặt Được Bố Cho Con – Yokopod

Chương 16: Màn tặng quà “sương sương” của mẹ chồng quốc dân

Sau khi “tọa thiền” ở trung tâm chăm sóc sau sinh được một tuần, tôi nhận được cuộc gọi định kỳ từ viện điều dưỡng nơi mẹ tôi đang điều trị. Đầu dây bên kia, bác sĩ phụ trách thao thao bất tuyệt khá nhiều, đại khái là bệnh tình của mẹ tôi dạo này đang tiến triển cực kỳ khả quan. Bác sĩ còn dặn nếu có thời gian rảnh thì tôi nên năng đến thăm nom, trò chuyện để bà nhanh hồi phục trí nhớ hơn.

Tôi nghe vậy liền thật thà bảo mình vừa mới vượt cạn xong, vẫn đang phải nghiêm túc ở cữ nên chưa thể đi lại lung tung được. Nghe xong, bác sĩ liền bật cười giòn giã gửi lời chúc mừng: – Ôi thế thì phải chúc mừng cô Giang nhé, lại còn là một cặp song sinh long phụng đủ nếp đủ tẻ nữa chứ, nhất cô rồi! Kiểu này tôi phải tranh thủ xin tí vía đỏ từ cô mới được, cầu mong sau này con dâu tôi cũng làm được một cú đúp điểm mười như thế. Thôi, cô Giang cứ tập trung nghỉ ngơi cho khỏe nhé, tôi không làm phiền sản phụ nữa. Biết đâu đợi cô hết tháng ở cữ đến thăm, mẹ cô đã hồi phục thần kỳ rồi, khéo lại nhận ra con gái luôn ấy chứ!

Nhặt được cái tin đại hỷ này, tâm trạng tôi đang âm u bỗng chốc bật chế độ nở hoa phơi phới: – Dạ, con cảm ơn bác sĩ nhiều lắm ạ. – Khách sáo quá, nghỉ ngơi điều độ nhé, chào cô.

Vừa mới cúp máy cái rụp, Lộ Ngôn Xuyên ở bên cạnh đã dỏng tai lên hóng hớt từ bao giờ, vội vàng hỏi han: – Mẹ khỏe hơn rồi hả em? Tôi mỉm cười rạng rỡ: – Ừ anh, bác sĩ bảo tình hình của mẹ tiến triển tốt lắm, khuyên em nên đến thăm thường xuyên để kích thích trí nhớ cho bà. Chỉ tiếc là giờ em đang vướng cái “án phạt” ở cữ, chưa đi đứng được đâu xa. – Có gì mà phải tiếc. Vậy ngày mai anh sẽ tranh thủ thay em vào viện thăm bác. Dù bây giờ bà chưa nhận ra anh là ai, nhưng ít nhất có người nhà vào ngó nghiêng, em ở đây cũng yên tâm dưỡng bệnh hơn. – Anh nhẹ nhàng bảo. – Dạ được thế thì tốt quá. Anh nhớ mua ít quả anh đào mang vào cho mẹ nhé, món tủ của bà đấy. – Anh biết rồi.

Có một điều tôi phải thừa nhận, từ sau khi trải qua cái lằn ranh sinh tử để đẻ con, tâm lý của tôi đã quay xe 180 độ.

  • Ngày xưa, lúc nào tôi cũng sống trong trạng thái phòng thủ, âm thầm chuẩn bị tinh thần cho việc ly hôn với Lộ Ngôn Xuyên. Tôi không thèm tiêu một cắc tiền của anh, cũng chẳng bao giờ dám sai khiến anh làm việc này việc nọ — tất cả chỉ vì cái lòng tự tôn nghèo nàn, sợ bị người ta coi khinh. Nhưng giờ thì quên cái mùa xuân đấy đi nhé! Anh đường đường chính chính là chồng hợp pháp trên giấy chứng nhận kết hôn của tôi, là bố ruột của các con tôi, và quan trọng nhất là… cái tên cứng đầu này rõ ràng vẫn còn yêu tôi chết đi được.

Thế thì xin hỏi các bác, tiền của chồng mình mà mình không chịu tiêu, thì để dành cho mấy con “hồ ly tinh” ngoài kia nó tiêu hộ chắc? Chồng của mình mà mình không tranh thủ sai khiến, hành hạ cho ra bã, chẳng lẽ lại để anh ta thong dong giữ sức đi cung phụng con khác?

Tiền của chồng, phải tiêu cho đáng tội! Chồng của mình, phải sai cho đúng quy trình! Tuyệt đối không được yếu lòng!

Chớp mắt một cái, cái tháng ở cữ tù túng của tôi cũng chính thức khép lại. Nhà bấy giờ có thêm hai cục cưng đỏ hỏn, lại thuê thêm hai bà bảo mẫu chuyên nghiệp phối hợp cùng một cô giúp việc nữa, thành ra cái căn hộ chung cư cũ của Lộ Ngôn Xuyên lập tức rơi vào cảnh chật chội, đi ra đi vào đụng nhau chan chát.

Thấy vợ con sống bí bách, tổng tài Lộ liền phất tay một cái đầy phóng khoáng, trực tiếp hộ tống cả bầu đoàn thê tử dọn thẳng về căn biệt thự sân vườn đơn lập của anh — đây vốn là món quà trưởng thành hoành tráng mà bố anh tặng ngày trước. Thành thật mà nói, cái thế giới của giới siêu giàu ăn chơi tài phiệt này, một đứa con gái bình dân như tôi có dùng hết nơ-ron thần kinh cũng không sao hiểu nổi.

Mà cái sự “không hiểu nổi” ấy… hóa ra mới chỉ là món khai vị thôi.

Mẹ con tôi vừa mới đặt lưng xuống cái giường King-size êm ái ở nhà mới chưa được bao lâu thì mẹ Lộ đã hí hửng tìm đến tận nơi. – Tiểu Ngư ơi, cái này mẹ cho con này. Con đã có công sinh cho Lộ gia hai cục bảo bối long phụng quý báu như vàng như ngọc thế này, mấy thứ này coi như là chút phần thưởng sương sương mẹ bù đắp cho con dâu nhé! – Mẹ chồng vừa nói vừa tủm tỉm cười, nhét thẳng một xấp đồ vào tay tôi.

Tôi tò mò cầm lên lật qua lật lại xem — mém chút nữa thì rớt cái hàm xuống đất: Một cuốn sổ đỏ chói lọi, đi kèm với đó là hai tấm thẻ ngân hàng đen quyền lực.

Mẹ Lộ nhìn cái bản mặt nghệch ra vì sốc của tôi, liền nở nụ cười hiền hậu giải thích: – Cái căn biệt thự trong sổ đỏ này tọa lạc ngay khu bên cạnh đây thôi. Sau này nhỡ đâu con với thằng Xuyên có hục hặc cãi vã, con không thèm nhìn mặt nó nữa thì cứ xách vali sang đó mà ở riêng cho thoải mái, không việc gì phải nhịn nhường nó cả. Còn hai cái thẻ này, một cái của mẹ, một cái của bố con, mỗi thẻ có sẵn năm mươi tỷ tiêu vặt. Đây hoàn toàn là tài sản riêng đứng tên con, không liên quan gì đến thằng con trai thối tha của mẹ hết.

Đối với một đứa mà từ năm mười tám tuổi đến giờ, tiền tiết kiệm trong tài khoản chưa bao giờ vượt quá con số mười triệu đồng như tôi — thì cái đống này đúng nghĩa là một con số khổng lồ trên trời rơi xuống. Khoảnh khắc ôm đống giấy tờ tiền bạc nặng trịch trong tay, tôi mới thực sự ngộ ra một chân lý rõ ràng: À, hóa ra cái cụm từ “chuột sa hũ nếp, gả vào hào môn” trong truyền thuyết là có thật các bác ạ!

Tôi hoảng hồn lắc đầu lia lịa như đánh trống: – Ôi không được đâu mẹ ơi, cái này nhiều quá vượt mức quy định rồi, con không thể nhận nhận món quà lớn thế này được đâu ạ!

Mẹ Lộ thấy thế liền bật cười, giọng điệu vô cùng đanh thép, cương quyết không cho từ chối: – Quà mẹ chồng đã trao tay thì cấm có chuyện trả lại. Con cứ ngoan ngoãn thu vén giữ lấy cho mẹ. Đây không chỉ là phần thưởng riêng cho con đâu, mà còn là quỹ bỉm sữa mẹ chuẩn bị cho hai đứa cháu nội của mẹ nữa đấy.

Nói đến nước này rồi thì tôi cũng chẳng còn lý do gì để từ chối nữa, đành ngoan ngoãn ôm lấy đống tài sản rồi lý nhí nói lời cảm ơn: – Dạ… vậy con xin phép nhận ạ. Con thay mặt hai bé cảm ơn bố mẹ nhiều lắm. – Ừ, con dâu ngoan lắm.

Tôi ôm gối do dự mất vài giây, rồi mới giả vờ dùng chất giọng tự nhiên, vô thưởng vô phạt nhất để hỏi tiếp: – À mẹ ơi… cái hôm ở bệnh viện ấy… nhà mình có âm thầm làm xét nghiệm ADN cho hai đứa nhỏ không mẹ?

Tôi chủ động hỏi câu này hoàn toàn là có tính toán cả. Cho dù cái tên Lộ Ngôn Xuyên “não cá vàng” kia có ngốc nghếch quên bẵng đi chuyện này, thì tôi thừa hiểu kiểu gì bố mẹ anh ở thế hệ trước cũng sẽ có chút lấn cấn, để bụng trong lòng. Nếu không làm cho ra ngô ra khoai ngay từ đầu, sau này hai đứa nhỏ lớn lên chịu thiệt thòi thì tội chúng nó ra. Vì thế, tôi quyết định đi trước một bước, cực kỳ chủ động trong ván bài này.

Nghe xong câu hỏi của tôi, khóe môi mẹ Lộ bỗng chốc cong lên tạo thành một nụ cười cực kỳ thâm sâu: – Có chứ con, chuyện đại sự thế sao mà bỏ qua được. Hôm con vừa hỏi một cái là mẹ với bố con đã âm thầm cho người lấy mẫu làm xét nghiệm luôn rồi. Kết quả trùng khớp 99,99% luôn nhé. Chỉ có điều… cái thằng Ngôn Xuyên ngốc nghếch nhà mẹ thì cho đến tận giờ phút này vẫn đang bị bịt mắt, chưa biết một cái mô tê gì hết con ạ.

Tôi nghe vậy liền bĩu môi, vừa buồn cười vừa cạn lời: – Con chỉ sợ với cái IQ vô cực nhưng EQ bằng không của anh ấy, có khi cả đời này cũng chẳng tự phát hiện ra được chân tướng đâu mẹ ạ.

Mẹ Lộ bật cười ha hả đầy khoái chí: – Con yên tâm, bây giờ hai đứa nhỏ trông cứ như bản sao thu nhỏ của thằng Xuyên ngày bé vậy, giống đến từng sợi tóc. Đợi hai cục cưng lớn thêm vài tháng nữa, nét mặt rõ ràng hơn, mẹ sẽ tìm cơ hội “vô tình” lật bài ngửa cho nó một trận sáng mắt ra. Khổ thân con dâu của mẹ, phải chịu ấm ức với cái thằng đần ấy suốt thời gian qua rồi. Thôi, tối nay con muốn tẩm bổ món gì, để mẹ bảo đầu bếp người ta đứng bếp nấu cho luôn nào? – Dạ con cảm ơn mẹ, mẹ cho nhà bếp nấu chút canh cá chép thông sữa cho con là được rồi ạ. – Được rồi, để mẹ xuống dặn tụi nó làm ngay.

Mẹ Lộ đi rồi, tôi nằm dựa lưng vào đống gối mềm mại, trong lòng bỗng chốc dâng lên một cảm giác vừa ấm áp vừa buồn cười đến thắt ruột. Hóa ra… cái kiếp làm con dâu nhà giàu, đi đẻ thuê cho tài phiệt hào môn cũng có những lúc ngập ngụa trong hũ đường mật ngọt ngào đến thế này đây!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *