Chương 14: Hũ giấm ngọt ngào
Sau vài phút hoảng loạn, cuống quýt vuốt mặt không kịp, Lộ Ngôn Xuyên nhanh chóng lấy lại cái đầu lạnh của một nhà khoa học. Anh bắt đầu lên dây cót, sắp xếp mọi việc đâu ra đấy, phân công dì giúp việc xách làn đẻ theo sau. Thậm chí trước khi nổ máy lao đến bệnh viện, anh còn tranh thủ bấm máy gọi cho bố mẹ chồng để báo cáo tình hình chiến sự khẩn cấp.
Đến bệnh viện, tôi lập tức được các y tá hộ tống thẳng vào phòng chờ sinh. Sau một hồi thăm khám, vị bác sĩ đỡ đẻ mỉm cười trấn an: – Cổ tử cung mới mở được một phân thôi, cứ thong thả chờ thêm chút nữa nhé. Nếu lát nữa cơn co thắt không tiến triển thì mới cần tính đến chuyện tiêm thuốc kích đẻ. Các chỉ số cơ thể của sản phụ đều đẹp mỹ mãn, ca này khả năng cao là sinh thường thuận lợi thôi.
Ngoại trừ mấy cơn co thắt râm ran dồn dập ra, tôi vẫn chưa thấy đau đớn gì đến mức chết đi sống lại, thế nên chỉ bình tĩnh gật đầu cái rụp. Vị bác sĩ bấy giờ mới quay sang nhìn Lộ Ngôn Xuyên — người đàn ông nãy giờ vẫn đang đứng ngẩn ngơ như mất hồn bên cạnh giường bệnh — rồi dặn dò: – Này anh chồng ơi, đứng đực ra đấy làm gì? Mau chạy xuống căng tin mua ít nước tăng lực, sô-cô-la hoặc đồ ngọt gì cũng được, lát nữa đem vào cho vợ nạp năng lượng đi. – Dạ được ạ. Mà bác sĩ ơi, cô ấy từ trưa đến giờ chưa có hột cơm nào vào bụng, giờ ăn uống có sao không ạ? – Ăn được, ăn tốt là đằng khác! Cứ tranh thủ ăn đi, phải ăn no căng bụng thì lát nữa mới có sức mà rặn đẻ chứ! – Vâng, tôi biết rồi.
Lộ Ngôn Xuyên tất tả bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa bận rộn gọi điện thoại liên hồi, vừa loay hoay tìm chỗ mua đồ. Chẳng bao lâu sau, anh đã quay trở lại phòng chờ sinh, vội vàng nắm lấy bàn tay tôi rồi lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh giường. Dù đã lo liệu xong xuôi nhưng nhìn cái mặt anh lúc này vẫn cứ trắng bệch ra vì lo lắng.
Một lát sau, người phụ nữ trung niên đang chăm con dâu ở giường bên cạnh thấy anh ngồi im như tượng thì sốt ruột thay, liền quay sang lên tiếng giáo huấn: – Này cậu thanh niên ơi, bác sĩ người ta dặn đi mua sô-cô-la với nước tăng lực cho vợ cơ mà, chân tay lẹ lên chứ! Lát nữa mà cơn đau đẻ nó dồn lên là con bé không nuốt nổi cái gì vào mồm đâu!
Lộ Ngôn Xuyên sững người mất một nhịp, rồi liền ngoan ngoãn, lễ phép đáp lời: – Dạ, cháu cảm ơn cô, mấy thứ đó cháu mua xong xuôi hết rồi ạ.
Bác gái giường bên liếc nhìn anh một cái với vẻ bán tín bán nghi, lầm bầm vài câu trong miệng. Rồi bác ấy thò tay vào túi, lôi ra một thanh sô-cô-la đưa sang phía tôi: – Thôi, con trai cô cũng vừa mua cho nhiều lắm, con cứ cầm lấy cho vợ ăn tạm một miếng trước đi này.
Lộ Ngôn Xuyên khẽ nhíu mày, cái tính sạch sẽ và ngại người ngoài khiến anh có vẻ không muốn nhận cho lắm. Tôi thấy thế liền khẽ dùng cùi chỏ huých nhẹ vào tay anh một cái ra hiệu. Lúc này anh mới chịu đưa tay ra nhận lấy: – Dạ, cháu xin. Cháu cảm ơn cô ạ.
Thế nhưng nhận sô-cô-la xong, anh cứ cầm bo bo trên tay chứ không chịu bóc vỏ, rõ ràng là chẳng có ý định cho tôi ăn thanh kẹo này. Bác gái bên kia thấy thế thì ngứa mắt, máu nóng lại dồn lên não: – Ôi trời đất ơi, cái cậu này buồn cười nhỉ, sao lại đối xử tệ với vợ thế hả? Đã lười không chịu tự đi mua thì thôi, người ta cho rồi mà còn tiếc rẻ không chịu bóc cho vợ ăn là sao? Cậu nhìn xem, ai đời lại để vợ bầu sắp lên bàn đẻ mà đói mốc mồm ra thế kia không cơ chứ!
Lộ Ngôn Xuyên ngơ ngác nhìn bác gái, mặt nghệt ra vì không biết phải phản ứng sao cho đúng với cái tình huống dở khóc dở cười này. Tôi cố nhịn cười đến mức suýt nội thương, vội vàng lên tiếng đỡ lời cho ông chồng tội nghiệp: – Cô ơi cô đừng giận, cháu cảm ơn thanh sô-cô-la của cô nhiều lắm ạ. Tại con chưa thấy đói nên chưa muốn ăn ngay thôi, lát nữa thèm là con bóc ăn liền ạ. À cô ơi, em bé giường bên nhà mình mở được mấy phân rồi cô nhỉ?
Nghe tôi đánh tiếng hỏi thăm, vị “bác trưởng thôn” giường bên mới dịu nét mặt lại, nở một nụ cười rạng rỡ: – Không có gì đâu con gái ạ. Người ta bảo chửa cửa mả, đàn bà đi đẻ là coi như bước một chân vào quan tài, đi đứt nửa cái mạng rồi nên mình phải tự biết thương lấy mình con ạ. Chứ cái lũ đàn ông ấy mà, lúc dầu sôi lửa bỏng chưa chắc đã tin tưởng được đâu… À mà thôi, cô chẳng nói xấu tụi nó nữa. Con dâu cô mở được ba phân rồi, giờ bắt đầu thấm đòn, đau thắt ruột gan rồi đây này.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của Lộ Ngôn Xuyên vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai mẹ con. Tôi lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà buôn dưa lê nữa, chỉ lặng lẽ nằm nhìn trần nhà bệnh viện, cảm nhận từng đợt co thắt bắt đầu âm ỉ lan dần khắp vùng bụng dưới.
Một lúc sau, Lộ Ngôn Xuyên quay trở lại phòng, trên tay xách theo hai cái túi giấy to oạch, mùi thơm phức từ bên trong tỏa ra ngào ngạt cả phòng chờ sinh. – Em có ngồi dậy nổi không? Bây giờ chưa đau nhiều, tranh thủ ăn chút gì đi cho có sức. – Anh vừa nói vừa kéo ghế ngồi sát lại gần, tự tay mở từng hộp thức ăn giữ nhiệt ra. – Anh mua cái gì mà thơm điếc mũi thế này? – Tôi hỏi, cố gắng bám vào thành giường để ngồi dậy. – Có thịt kho tàu này, canh gà hầm táo đỏ, bò sốt tiêu đen với tôm hấp nữa.
Tôi nhìn mâm cỗ đầy ắp trước mặt mà há hốc mồm: – Ôi trời ơi, một mình em làm sao mà giải quyết hết đống này được? Anh ăn cùng em đi. – Em cứ ăn đi, anh lo lắng nên không thấy đói.
Tôi nhìn đống đồ ăn ngồn ngộn, lại quay sang hỏi bác gái giường bên cạnh bằng giọng niềm nở: – Cô ơi, cô với em nhà mình đã ăn uống gì chưa ạ? Nếu chưa thì cô qua đây ăn chung với vợ chồng con cho vui, chứ nhiều thế này con ăn không hết phí lắm ạ.
Bác gái nghe thấy thế thì mắt sáng rực lên, mỉm cười xua tay đầy khách khí: – Ôi thế thì còn gì bằng, cái mùi canh gà nó thơm quá làm cô ngồi bên này cũng cồn cào hết cả ruột gan đây này. Cho cô xin một ít nhé.
Nghe vậy, Lộ Ngôn Xuyên liền giữ lại phần sườn kho tàu cho tôi, chu đáo múc riêng một bát canh gà đầy ắp thịt, rồi chia bớt một nửa đĩa bò hầm với tôm hấp sang một cái khay sạch. Phần còn lại, anh đậy nắp cẩn thận rồi tự tay bưng qua cung kính đưa cho hai mẹ con giường bên cạnh.
Xong xuôi cái vụ tiếp tế, anh lại tiếp tục lục lọi trong cái túi giấy to đùng còn lại, lôi ra một đống thứ. Tôi vừa nhai nhồm nhoàm miếng sườn vừa tò mò hỏi: – Anh lại còn mua cái gì ở cái túi kia nữa đấy? – Sô-cô-la với mấy lon bò húc Red Bull. Tại anh không biết em thích ăn loại sô-cô-la đen hay sô-cô-la sữa nên bảo người ta gom hết tất cả các loại về đây. À, còn cái này nữa…
Lộ Ngôn Xuyên cầm một hộp sô-cô-la ngoại nhập nguyên bọc cùng hai lon bò húc đưa sang cho bác gái giường bên: – Lúc nãy con cảm ơn cô đã cho vợ con thanh kẹo nhé, mấy thứ này cô nhận giúp vợ chồng con cho vui ạ.
Bác gái ngại ngùng, xua tay lia lịa từ chối: – Ôi thôi thôi không dám đâu cậu ơi, cô ăn ké cơm của hai đứa là ngại lắm rồi, sao lại còn nhận quà cáp đắt tiền thế này được. Mà lúc nãy cô chỉ cho có mỗi mẩu sô-cô-la bé tí chứ có gì đâu.
Lộ Ngôn Xuyên vô cùng dứt khoát, đặt thẳng túi quà xuống chiếc bàn nhỏ trước giường họ: – Bọn con mua hơi quá tay, vợ con cũng không dùng hết được đâu ạ, cô cứ giữ lấy cho em nó lát nữa có cái mà ăn.
Lúc này, cô con dâu đang nằm trên giường liền tò mò cầm hộp sô-cô-la lên xem, hai mắt lập tức sáng rỡ như bắt được vàng: – Trời ơi mẹ ơi, cái hãng sô-cô-la bỉ này đắt đỏ lắm, bình thường con thèm rớt nước miếng mà có bao giờ dám xuống tiền mua đâu!
Bác mẹ chồng liền lườm xéo cô con dâu một cái rõ dài vì tội “thiếu nghị lực” trước đồ ăn, rồi quay sang cười ngượng nghịu với chúng tôi: – Thôi thế thì cho cô xin nhé, cảm ơn hai đứa nhiều lắm. Cậu thanh niên này, ban nãy cô già này hồ đồ nên trách oan cậu rồi. Hóa ra cậu lại là mẫu đàn ông chuẩn mực, biết yêu thương, chiều chuộng vợ con hết nấc. Con gái à, con đúng là có số hưởng, tốt phúc lắm mới lấy được anh chồng thế này đấy nhé!
Lộ Ngôn Xuyên chỉ khẽ gật đầu đáp lễ một cách lịch sự: – Dạ không có gì đâu ạ, việc nên làm thôi cô. Nói xong, anh quay ngoắt sang nhìn tôi, giọng điệu dịu dàng hẳn đi: – Đừng sợ nhé, em cứ ăn uống thong thả đi. Lát nữa ăn xong là chúng ta làm thủ tục chuyển thẳng lên khu phòng VIP ở tầng trên luôn. Bố mẹ anh cũng đang trên đường đến rồi, mọi việc ở bên trên đều đã được sắp xếp ổn thỏa cả.
Tôi nghe mà ngơ ngác, mồm vẫn còn đang ngậm miếng tôm: – Vâng… nhưng mà tự dưng lại chuyển lên trên đó làm gì cho tốn kém hả anh? – Anh vừa gọi điện nhờ Phó viện trưởng thu xếp riêng cho mình một ekip bác sĩ trưởng khoa đầu ngành rồi. Lúc nãy ở nhà tình huống khẩn cấp quá, anh cuống lên nên mới bắt đại taxi đưa em vào tạm cái phòng chờ chung này thôi. Bây giờ bác sĩ riêng của em sắp sửa đến nơi rồi, trên đó điều kiện hộ lý tốt hơn nhiều.
Tôi gật đầu, khẽ nở một nụ cười mãn nguyện. Đúng là cái “chủ nghĩa vật chất” và sức mạnh của đồng tiền đôi khi nó đáng sợ thật đấy, nhưng mà cái cảm giác khi bản thân được trực tiếp hưởng thụ đặc quyền của nó — phải nói một câu công bằng từ tận đáy lòng — cảm giác nó sướng lịm người luôn các bác ạ!
