FULL Nhặt Được Bố Cho Con

Truyện Ngôn tình hài hước, ngôn tình sủng, gương vỡ lại lành - Truyện Nhặt Được Bố Cho Con – Yokopod

Chương 2: “Anh tưởng tôi có bầu trong mơ à?”

Thật ra, chủ nhân thực sự của chiếc bụng vượt mặt này chẳng phải ai xa lạ, chính là Lộ Ngôn Xuyên.

Chuyện này phải ngược dòng thời gian về lại sáu tháng trước. Lúc đó, nhiệm vụ “sống còn” của tòa soạn tôi là phải phỏng vấn bằng được nhóm nghiên cứu hàng không vũ trụ khét tiếng trong thành phố. Là một “bình hoa di động” lâu năm trong ngành, tôi đương nhiên có suất đi theo. Chỉ là, đi cùng toàn các bậc lão làng, một đứa làm nền như tôi chỉ biết tự giác né sang một bên làm không khí.

Vừa bước vào phòng làm việc của họ, tôi đã chạm mặt Lộ Ngôn Xuyên. Đang định mở mồm chào hỏi một câu cho phải phép thì anh ta lại trưng ra bộ mặt “chúng ta không thuộc về nhau”, xem tôi như người vô hình. Lời chào nghẹn lại nơi cổ họng, tôi đành nuốt ngược vào trong.

Hôm đó đúng vào thứ Bảy. Sau khi kết thúc buổi phỏng vấn thuận lợi, cả hội kéo nhau đi liên hoan. Mọi người nhậu nhẹt tưng bừng, và Lộ Ngôn Xuyên cũng không ngoại lệ. Còn tôi – đứa con ghẻ của thần cồn, cứ chạm vào giọt rượu nào là dị ứng phát ban giọt đấy – nghiễm nhiên trở thành người tỉnh táo duy nhất.

Lúc tàn cuộc ra về, thấy nhà Lộ Ngôn Xuyên cùng đường với mình, tôi liền xung phong đưa anh về tận ngõ. Và đúng là tôi đã ship anh về tận giường thật… À ừm, tiện thể “ship” luôn cả bản thân mình cho anh.

Ai bảo lúc đó anh cứ nắm chặt tay tôi không chịu buông, miệng thì liên tục gọi tên tôi bằng cái giọng trầm ấm đầy quyến rũ cơ chứ? Đã thế, anh còn nhìn tôi bằng ánh mắt thâm tình rồi chốt hạ bằng một nụ hôn sâu. Thế là đầu óc tôi bốc cháy, mất hết lý trí. Hai đứa lao vào nhau như củi khô gặp lửa đống, bùng cháy suốt một đêm.

Gần sáng, tôi giật mình tỉnh giấc, hoảng hốt thu dọn chiến trường rồi chuồn lẹ. Tôi còn cẩn thận xóa sạch mọi dấu vết, phi tang hiện trường sạch sẽ đến mức cảnh sát hình sự nhìn vào cũng phải nể. Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, tôi lại quên bén mất việc uống thuốc tránh thai khẩn cấp!

Tháng đó, thấy “bà dì” trễ hẹn, tôi bắt đầu đổ mồ hôi hột. Đến lúc que thử hiện lên hai vạch đỏ chói lọi, tôi chính thức sang chấn tâm lý. Nhưng dù có hoang mang thế nào thì con mình mình phải nuôi, tôi không nỡ bỏ.

Tôi từng gom hết dũng khí định đi tìm anh bắt đền. Nhưng đúng lúc đó, tôi lại vô tình nghe mấy bà hàng xóm công sở buôn chuyện về Lộ Ngôn Xuyên. Họ bảo anh đã có bạn gái thanh mai trúc mã, hai bên môn đăng hộ đối, chuẩn bị làm đám cưới thế kỷ đến nơi rồi.

Bước chân tôi lập tức khựng lại. Tôi tự giác rụt cổ, tình nguyện làm một con rùa rụt đầu suốt sáu tháng trời.

Nghĩ lại mà đắng ngắt cả lòng. Có lẽ hôm nay anh đến Cục Dân chính là để dắt tay cô người yêu danh giá kia vào lễ đường, chẳng biết trục trặc kiểu gì mà phút chót cô dâu lại đổi thành tôi. Nghĩ đến đây, tim tôi bỗng nhói lên một nhịp — chết tiệt, không lẽ mình vô tình biến thành “trà xanh” phá hoại hạnh phúc gia đình người khác sao?

– Ngẩn người ra làm gì thế? Dọn xong đồ chưa? – Giọng Lộ Ngôn Xuyên đột ngột vang lên, kéo hồn tôi về thực tại.

Tôi bối rối, buột miệng nói luôn suy nghĩ trong đầu: – Đang nghĩ không biết bạn gái anh có hiểu lầm gì không…

Anh bật cười lạnh một tiếng, giọng đầy mỉa mai: – Hiểu lầm cái gì? Hiểu lầm em kết hôn với tôi à? Chẳng phải đây là sự thật rành rành ra rồi sao?

Tôi cứng họng, đúng là tự mình vác đá vỗ vào chân mình.

Tôi lẳng lặng xách túi đồ đạc lỉnh kỉnh theo anh xuống lầu. – Em không trả phòng à? – Anh hỏi. – Tiền nhà tháng này tôi lỡ đóng mất rồi, cuối tháng quay lại trả phòng sau.

Thật ra, tôi đang chừa cho mình một đường lui. Lỡ một ngày đẹp trời cô bạn gái thực sự của anh xuất hiện rồi tống cổ tôi ra khỏi nhà, thì ít nhất tôi vẫn còn cái ổ ổ chuột này để chui ra chui vào. Dù trên danh nghĩa bây giờ tôi là “vợ hợp pháp” thật, nhưng thốt ra lời nói dối lớn như vậy, lòng tôi vẫn chột dạ vô cùng.

– Vài hôm nữa tôi sẽ thưa chuyện kết hôn với bố mẹ, em cũng báo với gia đình một tiếng đi. Chọn ngày lành tháng tốt rồi hai bên gia đình gặp mặt. – Anh vừa lái xe vừa nghiêm túc nói. – Ấy, không cần đâu… Chuyện này… tôi tự quyết là được rồi…

Giọng tôi cứ thế nhỏ dần rồi tắt hẳn dưới cái nhìn sắc lẹm, sâu hoắm của anh qua gương chiếu hậu.

Lộ Ngôn Xuyên tấp xe vào lề đường, khẽ thở dài: – Giang Ngư, kết hôn tuy là chuyện của hai người, nhưng không phải chỉ có riêng hai đứa. Tôi vẫn muốn người lớn hai bên gặp mặt nhau một lần cho đàng hoàng.

Tôi im lặng hồi lâu rồi ngước lên nhìn anh. Nghĩ đến tình hình sức khỏe của mẹ dạo này có vẻ tiến triển tốt, tôi dè dặt: – Mai tôi trả lời anh được không?

Lộ Ngôn Xuyên nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi mới gật đầu, tiếp tục nhấn ga.

Phải công nhận Lộ Ngôn Xuyên rất ga-lăng, lúc lên lầu một mình anh thầu hết đống đồ đạc. Vào trong thang máy, người đông như nêm cối. Anh một tay xách đồ, tay kia giơ lên che chắn cho tôi khỏi bị người ta chen lấn, gần như ôm trọn tôi vào lòng. Mùi hương nam tính quen thuộc thoảng qua chóp mũi, sống mũi tôi bỗng cay cay, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.

Lên đến tầng bảy, vừa bước ra khỏi thang máy, Lộ Ngôn Xuyên liền nhíu mày hỏi: – Sao thế?

Tôi vội quệt nhanh giọt nước mắt chực trào, cố nặn ra một nụ cười: – Không có gì, tại thang máy đông người quá nên hơi ngột ngạt thôi.

Chân mày anh càng cau chặt hơn. Anh đặt đống đồ xuống cửa rồi im lặng mở khóa nhà. Tôi lặng lẽ đi theo phía sau, nhìn cái bóng lưng cao lớn ấy mà lòng dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào. Sự nhạy cảm của một bà bầu mà suốt sáu tháng qua tôi luôn kìm nén, bỗng chốc vỡ òa, nhấn chìm hết lý trí.

– Lộ… Ngôn Xuyên… – Hửm? – Thật ra… đứa bé này là của anh đấy. – Tôi lấy hết dũng khí cả đời để thốt ra sự thật.

Anh sững người lại, mất một lúc lâu mới quay đầu lại nhìn tôi, buông một câu lạnh tanh: – Giang Ngư, em nghĩ tôi khiến em có bầu qua giấc mơ được à?

Nói xong, dường như chính anh cũng thấy câu này có gì đó sai sai nên hơi khựng lại. Nhưng chỉ vài giây sau, gương mặt anh lại lạnh như tiền: – Tôi chấp nhận làm người đổ vỏ cho em, nhưng đừng có coi tôi là thằng ngốc để dắt mũi. Em nên nhớ, chúng ta chỉ là tạm bợ góp gạo thổi cơm chung thôi.

Dứt lời, anh quay người đem đồ đạc đặt vào phòng khách. Lát sau, anh thả một chùm chìa khóa lên bàn trà: – Chìa khóa nhà đây, sau này em cứ ở đây đi. Tôi bận việc nên ít khi về nhà lắm. Tối nay tôi có lịch rồi, đi trước đây.

Nói rồi anh cầm chìa khóa xe và áo khoác đi thẳng ra cửa. Tôi vẫn đứng trơ ra như phỗng ở giữa phòng.

Bước đến gần cửa, anh chợt dừng lại, không quay đầu mà dặn dò: – Dưới nhà có siêu thị thực phẩm tươi sống, thiếu cái gì thì tự xuống mà mua. Đưa WeChat đây tôi quét.

Tôi ngơ ngác mất mấy giây, cuống cuồng lục tìm điện thoại, mở sẵn mã QR đưa ra trước mặt anh.

Vừa nhấn nút kết bạn xong, điện thoại tôi nảy thông báo Ting Ting. Anh chuyển thẳng qua mười triệu kèm một câu lạnh lùng: – Tiền sinh hoạt phí đấy.

Nói đoạn, Lộ Ngôn Xuyên quay lưng đi thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại. Câu “Không cần đâu” của tôi còn chưa kịp ra khỏi miệng đã phải nuốt ực vào trong.

Nhìn cánh cửa đóng sầm trước mắt, tôi tủi thân khẽ ôm lấy bụng, nước mắt cứ thế thi nhau rơi lã chã. Nhưng bỗng nhiên, cục cưng trong bụng khẽ cựa quậy một cái ngay dưới lòng bàn tay tôi, cứ như đang vỗ về: “Mẹ ơi đừng khóc”.

Cảm giác tủi thân, tủi phận trong lòng tôi bỗng chốc bay biến sạch sành sanh. Tôi xoa xoa bụng, bật cười thành tiếng: – Bé cưng ơi, bố con vừa nổ tài khoản cho mẹ con mình rồi. Tối nay hai mẹ con mình phải ăn một bữa thật ra trò mới được!

Nghĩ thông suốt một cái, tôi nhanh tay bấm “Nhận tiền” ngay và luôn, tự dưng thấy lòng vui phơi phới. Mà ngẫm đi ngẫm lại, kèo này mình hời to còn gì: nhà ở miễn phí, lại có người bao nuôi cơm nước, tiền lương hàng tháng của tôi thế là được bảo toàn, thậm chí còn dư ra một khoản kha khá để sắm sửa đồ bỉm sữa cho con. Quá là hợp lý!

Tôi vừa lẩm bẩm tính toán vừa lượn một vòng tham quan “đại bản doanh” mới. Căn hộ ba phòng ngủ, hai phòng khách, rộng rãi tầm hơn 120 mét vuông, ánh sáng ngập tràn. Ngoại trừ việc decor hơi theo style tối giản thanh lịch của đàn ông ra thì mọi thứ đều hoàn hảo không có điểm gì để chê.

Tâm trạng lên cao, tôi nhanh chóng thu dọn quần áo qua loa rồi chọn đại một phòng khách để làm ổ. Sau đó, tôi cầm chìa khóa tót xuống siêu thị dưới nhà, xách về một đống đồ ăn.

Tối đến, tôi đang vừa gặm đĩa bánh bao đông lạnh mua ở siêu thị vừa xem phim thì cuộc gọi video của Điền Điền tới.

– Cá con ơi, tình hình chiến sự bên đấy sao rồi mày?

– Tao ổn áp lắm, đang tận hưởng cuộc sống vương giả tại nhà Lộ Ngôn Xuyên đây. Nghĩ lại cái ổ chuột cũ của tao mà phát khóc.

– Thế thì tốt. Sau này con sinh ra có danh có phận, có cả bố lẫn mẹ, mày cũng đỡ gánh nặng kinh tế. Nhưng mà tao hỏi thật nhé, lão Lộ Ngôn Xuyên có khi nào vẫn còn vương vấn tình xưa nghĩa cũ với mày không? Chứ làm gì có gã đàn ông nào tự nguyện đi “đổ vỏ” nhiệt tình thế bao giờ?

Miếng bánh bao đang đưa lên miệng bỗng khựng lại giữa không trung. Tôi thẫn thờ một lúc rồi mới nhỏ giọng đáp: – Chắc là không đâu mày ơi. Tao từng nghe đồng nghiệp bảo anh ta có người yêu rồi, hôm nay chính mồm anh ta cũng bảo bị đối tác hẹn cưới cho leo cây. Chắc là đang giận dỗi gì cô tiểu thư kia thôi…

Nói đến đây, lòng tôi bỗng chùng xuống một nhịp. Tự dưng trong đầu lại nảy ra một câu hỏi xa vời: Liệu… Lộ Ngôn Xuyên có thực sự còn chút tình cảm nào với mình không nhỉ?

Tôi vội vàng lắc đầu, ép con tim đang đập loạn nhịp phải bình tĩnh lại, không dám mơ mộng hão huyền.

Điền Điền ở đầu dây bên kia liền xua tay gạt đi: – Thôi kệ cụ anh ta đi! Dù sao bây giờ trên giấy tờ mày vẫn là vợ hợp pháp. Được ở nhà sang miễn phí, con có bố đàng hoàng, thế là lãi đậm rồi. Nếu lão còn tình cảm thì hai vợ chồng vun vén sống tiếp. Còn nếu không, sau này đường ai nấy đi thì cứ đè tài sản của lão ra mà chia, kiểu gì mày cũng từ hòa đến phát tài!

– Ừ ừ, tao cũng tính thế! – Tôi gật đầu lia lịa đồng tình.

– Nhưng mà này Cá con, mày không tính lật bài ngửa, bảo với lão rằng lão chính là “tác giả” của chiếc bụng bầu này à?

Tôi bĩu môi, thở dài thườn thượt: – Tao vừa mới nói xong đấy chứ, mà anh ta có thèm tin đâu. Còn mắng tao coi anh ta là thằng ngốc để dắt mũi nữa kìa.

Con bạn tôi nghe xong liền lườm một cái cháy mắt vào màn hình: – Đúng là cái đồ đàn ông thối tha…!

One thought on “FULL Nhặt Được Bố Cho Con

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *