🔥 HOT FULL Nhặt Được Bố Cho Con

Truyện Ngôn tình hài hước, ngôn tình sủng, gương vỡ lại lành - Truyện Nhặt Được Bố Cho Con – Yokopod

Chương 18: Góc khuất của cuộc hôn nhân kiểu mẫu

Cái nắng tháng Chín hanh hao mà dịu dàng đến lạ. Tôi và mẹ ngồi bên nhau dưới bóng mát của tán cây già trong khuôn viên viện điều dưỡng, những vệt nắng vàng nhảy vót, lấp loáng len qua từng kẽ lá rơi xuống vạt áo. Tôi nhẹ nhàng tựa đầu lên đầu gối mẹ, giống hệt như cái hồi còn là đứa con gái nhỏ. Bàn tay gầy guộc của bà khẽ vuốt ve mái tóc tôi, từng động tác chậm rãi, đong đầy sự ấm áp.

Không gian yên ắng đến mức thời gian như đang trôi chậm lại, chậm đến nỗi tôi dường như có thể nghe thấy cả tiếng thở dài của nó. Yên lặng một hồi lâu, mẹ mới khẽ thở ra một hơi, lên tiếng phá vỡ bầu không khí: – Tiểu Ngư này, trong lòng con từ trước đến giờ, có phải con luôn nghĩ rằng mẹ và bố con ngày xưa yêu nhau thắm thiết, hạnh phúc lắm đúng không?

Tim tôi bất chợt thắt lại một nhịp, cả người cũng cứng đờ ra theo bản năng. Mẹ nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đầu tôi, giọng điệu chuyển sang nhu hòa, trấn an: – Đừng sợ, mẹ không sao đâu con. Bây giờ đầu óc mẹ hoàn toàn tỉnh táo. Mẹ chỉ muốn kể cho con nghe một câu chuyện cũ mà thôi. Thật ra, những chuyện thuộc về quá khứ thì vốn dĩ nên để nó trôi vào dĩ vãng. Nhưng mẹ biết, cái dĩ vãng này nó đã đè nặng, gặm nhấm tâm can mẹ suốt mười năm qua rồi. Nếu hôm nay mẹ không dũng cảm nói ra cho nhẹ lòng, mẹ sợ một ngày nào đó thần trí mình lại rơi vào u mê một lần nữa.

Giọng mẹ bỗng chốc nghẹn ngào, hốc mắt rơm rớm nước mắt: – Mẹ đã để con gái của mẹ phải thui thủi, một mình gánh vác, chịu khổ bấy nhiêu năm trời rồi. Mẹ không thể để con tiếp tục sống mà không có một chỗ dựa tinh thần vững chắc từ tình mẫu tử. Còn cả hai đứa cháu ngoại bảo bối của mẹ nữa, mẹ phải sống để nhìn chúng nó khôn lớn thành người chứ.

Tôi rúc sâu đầu vào lòng mẹ, khẽ đáp lời: – Mẹ cứ nói đi ạ, con lớn rồi mà. Bây giờ bất cứ chuyện gì mẹ cũng có thể chia sẻ, trút bầu tâm sự với con được rồi.

Mẹ trầm giọng xuống, ánh mắt bà nhìn đăm đăm về một khoảng không vô định phía xa xăm, bắt đầu lật giở từng trang ký ức đen tối: – Ngày xưa, mẹ và bố con đến với nhau từ hai bàn tay trắng. Bố con vốn là trẻ mồ côi, cơ cực từ bé, còn hoàn cảnh của mẹ thì cũng chẳng khấm khá hơn là bao. Cái hồi mẹ nhận lời yêu ông ấy, cuộc sống nghèo túng khổ cực trăm bề, nhưng đúng là trong cái khổ lại có cái mật ngọt con ạ. Khổ vì cơm áo gạo tiền, nhưng ngọt ngào vì hai đứa có tình yêu chân thành dành cho nhau.

Bà dừng một chút rồi kể tiếp: – Cho đến tận sau khi sinh con ra, cuộc sống gia đình mình mới dần dần khá lên được chút ít. Đến năm con lên mười tuổi thì bố con bắt đầu gặp thời gặp vận, việc làm ăn phất lên như diều gặp gió, sự nghiệp ngày càng mở rộng. Từ dạo đó, để có thời gian toàn tâm toàn ý chăm lo cho con, mẹ quyết định rút lui khỏi ban quản trị công ty, lùi về phía sau làm hậu phương, quản lý việc nhà. Năm con 15 tuổi, mẹ chết lặng khi phát hiện ra bố con có người đàn bà khác ở bên ngoài. Lúc đó vì con còn quá nhỏ, đang tuổi ăn tuổi lớn nên mẹ không dám đánh tiếng cho con biết, chỉ đành cắn răng âm thầm chịu đựng, giấu nhẹm chuyện này đi. Mẹ cũng chẳng dám làm mình làm mẩy hay đánh ghen ầm ĩ, đêm nào cũng chỉ biết rúc đầu vào chăn khóc thầm cho góc khuất tủi hờn. Con xem, lòng dạ đàn ông có nực cười không cơ chứ? Ban ngày thì bao nuôi bồ nhí ở ngoài, tối đến về nhà vẫn diễn tròn vai người chồng mẫu mực, ân cần quan tâm mẹ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Năm con vào Đại học, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, mẹ quyết định lật bài ngửa, nói thẳng thừng mọi chuyện với ông ấy. Ai dè, bố con chẳng những không hối lỗi mà còn thẳng thừng đòi ly hôn. Ông ấy bảo rằng chỉ khi ở bên cạnh người đàn bà kia, ông ấy mới tìm lại được thanh xuân, mới thấu hiểu thế nào là “tình yêu đích thực”. Kinh tởm hơn là cô ta còn kịp mang thai và sinh cho ông ấy một mụn con trai để nối dõi tông đường.

Giọng mẹ run run, đôi bàn tay gầy gộc đang đặt trên người tôi cũng bất giác siết chặt lại: – Thật ra, tất cả những chiêu trò của bọn họ mẹ đã nắm thóp từ lâu rồi. Ngay từ khi biết chuyện, mẹ đã từng chủ động hẹn gặp người đàn bà đó một lần, lúc ấy cái bụng bầu của cô ta đã vượt mặt. Mẹ cay đắng, mẹ không cam lòng nhìn cái gia đình mình dày công vun vén bị kẻ khác nẫng tay trên, nhưng mẹ cũng không chọn cách làm ầm ĩ cho bôi tro trát trấu vào mặt nhau. Mẹ chỉ đưa ra một điều kiện duy nhất với bố con: Nếu ông ấy thực sự quyết tâm ly hôn để chạy theo tình yêu mới, thì hãy thử giả vờ làm một màn kịch phá sản, gánh một khoản nợ khổng lồ xem sao. Nếu người phụ nữ kia thật lòng yêu con người ông ấy, cô ta chắc chắn sẽ chấp nhận cùng ông ấy đồng cam cộng khổ, chung tay gánh vác nợ nần. Còn nếu ngược lại… thì từ nay về sau đừng bao giờ mở mồm nhắc đến hai từ “ly hôn” trước mặt mẹ nữa. Bố con vì quá tự tin vào thứ tình yêu đích thực kia nên đã gật đầu đồng ý cái rụp.

Mẹ khẽ cười nhạt, nụ cười tràn ngập sự châm biếm: – Kết quả, mọi chuyện diễn ra như mẹ đã dự đoán. Cái gọi là “tình yêu khắc cốt ghi tâm” trong miệng người đàn bà kia, hóa ra chung quy cũng chỉ vì thèm khát cái khối tài sản của bố con mà thôi. Ngay khi nhận được tin sét đánh rằng ông ấy đã hoàn toàn phá sản và đang ôm một đống nợ chúa chổm, cô ta liền lập tức thu dọn tiền bạc, ôm đứa con cao chạy xa bay không một dấu vết. Trước khi đi, cô ta còn nhẫn tâm để lại một phong thư lật bài ngửa: Đứa bé đó thực chất chẳng phải là giọt máu của ông ấy.

Bà hít một hơi sâu để kìm nén cơn xúc động: – Ngày hôm đó, bố con vì sốc quá mà nôn ra máu ngay tại chỗ, sau đó đổ bệnh nặng một trận thập tử nhất sinh, nằm liệt giường suốt một thời gian dài. Đến lúc gượng dậy nổi để quay trở lại điều hành công ty, thì công ty đã thực sự rơi vào khủng hoảng trầm trọng. Cái người đàn bà rắn rết đó, sau khi tháo chạy đã nhẫn tâm đem bán sạch toàn bộ tài liệu mật mật thiết của công ty cho đối thủ cạnh tranh để lấy một món tiền lớn. Kể từ dạo ấy, bố con phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, hạ mình van xin người này người nọ để xoay sở dòng tiền cứu vãn tình thế. Nhưng người tính không bằng trời tính, tiền thì không vay được một cắc, đường cùng ngõ cụt, cuối cùng ông ấy lại chọn cách gieo mình từ tầng cao xuống để kết liễu cuộc đời.

– Mẹ nghĩ, việc ông ấy nhảy lầu tự tử, thật ra không hoàn toàn là vì áp lực phá sản đâu con ạ. Bởi vì ngay trước cái đêm định mệnh ấy, có người bắt gặp ông ấy đã vô tình chạm mặt lại người đàn bà kia ở trên phố. – Giọng mẹ nghẹn lại, toàn thân bà bắt đầu run lên bẩy bẩy vì vết thương lòng bị xới tung lên. – Mẹ vẫn luôn hận, luôn không cam lòng con ạ. Cả cuộc đời mẹ, từ thời thanh xuân tươi đẹp nhất cho đến khi dốc hết sức lực, tất cả mẹ đều dâng hiến trọn vẹn cho bố con. Cùng ông ấy trải qua những ngày tháng cháo rau cơ hàn, cùng gầy dựng cơ nghiệp từ con số không, rồi sinh con dưỡng cái… Vậy mà đến cuối cùng, ông ấy lại vì một người đàn bà lăng loàn, vì một đoạn tình cảm giả tạo mà tự tay hủy hoại cả gia đình, thậm chí đánh cược luôn cả mạng sống của chính mình!

Đến lúc này thì cả cơ thể mẹ đã run rẩy dữ dội vì kích động. Tôi hốt hoảng xoay người lại, ôm chặt lấy tấm thân gầy gò của mẹ, vừa vuốt ngực cho bà vừa ra sức dỗ dành: – Mẹ ơi con xin mẹ, mẹ đừng kể nữa, chuyện cũ qua đi lâu lắm rồi mà mẹ. Bây giờ bên cạnh mẹ vẫn còn có con, còn có hai cục cưng Viên Viên và Phì Phì nữa cơ mà. Kể từ ngày hôm nay trở đi, ba mẹ con bà cháu mình sẽ sống thật vui vẻ, thật hạnh phúc, không thèm chấp nhặt chuyện ngày xưa nữa mẹ nhé.

Mất một lúc lâu sau, những cơn run rẩy trên người mẹ mới dần dần dịu xuống, cơ thể bà thả lỏng ra. Bà khẽ nở một nụ cười hiền hậu, vỗ vỗ lên tay tôi: – Ừ, con gái nói đúng, mọi chuyện đau lòng rốt cuộc cũng đã qua rồi. Sau này, mẹ con mình nhất định phải sống thật tốt, thật rực rỡ để người ta thèm nhé.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn những tia nắng vàng óng ả xuyên qua kẽ lá, đậu nhẹ trên bờ vai mình — những đốm sáng mảnh mai, lung linh tựa như những giọt lệ của trời xanh. Và rồi, hai hàng nước mắt của tôi cũng cứ thế lặng lẽ lăn dài, trút bỏ hoàn toàn gánh nặng của mười năm tăm tối.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *